Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2019

868. Sách hồ sơ tâm lý phạm tội tập 7

HỒ SƠ TÂM LÝ PHẠM TỘI

Cương Tuyết Ấn

www.328.vn sưu tầm
TUYỂN CÔNG AN BỘ ĐỘI XUẤT NGŨ
ĐIỆN THOẠI HOẶC ZALO 0813366889

Chương 7: Dâm Loạn Thiếu Nữ


Dựa theo chỉ thị của cục trưởng, cảnh lực khắp nơi cấp tốc triển khai hành động, Diệp Hi trong khi chở Hàn Ấn đến khảo sát thực địa vụ án nhắc tới một ít phương hướng, tiếp theo liền chạy tới nhà của cô bé mất tích sau cùng. Đương nhiên đây là yêu cầu của Hàn Ấn, anh cần biết nhiều về tình huống của cô bé này, bởi vì trong phân tích của anh có khuynh hướng cho rằng vụ mất tích sau cùng này là một vụ án riêng biệt, không liên quan đến 5 vụ án trước hơn.


Diệp Hi hỏi Hàn Ấn căn cứ vào đâu để phán đoán. Hàn Ấn giải thích rằng: Thứ nhất, dựa vào tình tiết vụ án hiện nay, trẻ em mất tích trong 5 vụ án trước rất có thể đều là bị dụ bắt trong "Khu trò chơi và phụ cận tiệm net trạm cuối ô tô đường 2 phố Hồng Kỳ Đông, chứng tỏ khu vực kia quen thuộc với hung thủ, với hắn mà nói là khu vực gây án khá thoải mái. Mặt khác cũng thể hiện tiêu chuẩn mục tiêu hắn dụ bắt, chủ yếu tập trung ở bộ phận trẻ em mê internet và trò chơi, có thể hắn và bộ phận trẻ em này khá dễ giao lưu, cũng dễ dụ dỗ. Mà cô bé mất tích cuối cùng, nó không hề lên mạng và chơi trò chơi, khu vực hoạt động hằng ngày cũng chủ yếu ở phố Hồng Kỳ tây giữa trường cô bé học và nơi ở, trên bản đồ biểu thị khu vực này cách khu vực hung thủ thích gây án khoảng 1km. Hung thủ liên tiếp gây án ở khu vực mình quen thuộc, nhiều lần thuận lợi lại chưa bao giờ bị cảnh sát tóm được, cho nên hắn sẽ không dễ dàng rời khỏi khu vực này gây án đâu.


Thứ hai, trong vụ án số 2 đến số 5, thời gian hung thủ gây án tập trung vào hai ngày thứ bảy và chủ nhật, chắc là khoảng thời gian này với hắn mà nói có thể lựa chọn không gian lớn hơn, mục tiêu phù hợp với tiêu chuẩn của hắn khá dễ tìm. Mà hôm qua là thứ năm, thời gian không khớp với thói quen gây án của hắn.


Thứ ba, giới tính nạn nhân không khớp. Hung thủ từ số 2 đến số 5 liên tiếp liên gây bốn vụ đều chọn nạn nhân là bé trai, hàm ý rằng trẻ em nam giới mới là mong muốn của hắn. Khi Hàn Ấn giải thích tới đây, Diệp Hi lập tức đưa ra nghi vấn, bởi vì mục tiêu đầu tiên hung thủ chọn gây án là bé gái, việc này giải thích thế nào? Kỳ thực việc này cũng không khó giải thích, trong vài vụ giết người liên hoàn, mục tiêu hung thủ ra tay đầu tiên phần nhiều là "Dạng kỳ ngộ", thiếu sự chuẩn bị tâm lý đầy đủ. Trong vụ án, rất có thể khi đó hung thủ còn chưa biết mình muốn gì, khi hắn dùng bạo lực với bé gái mới phát hiện cảm giác không hoàn mỹ như trong tưởng tượng, cho nên hắn tuân theo cảm thụ nội tâm của mình, chuyển dời mục tiêu đến các bé trai, sự thực cũng chứng tỏ hắn nhận được hoàn toàn sự phát tiết và giải phóng từ các bé trai, cho nên hắn mới không quay lại tìm kiếm mục tiêu nữ giới nữa. Giống như một kẻ hít thuốc phiện thành nghiện, hắn lần lượt nếm thử thuốc lắc, cần sa, ma túy đá, cho đến tận bạch phiến, đặc biệt sau khi hắn hít được bạch phiến tốt tinh khiết rồi, những thứ trước kia sẽ không cách nào thỏa mãn được cơn nghiện của hắn nữa.


Hung thủ vi phạm một loại thói quen đã nhắc phía trên thì có thể, nhưng đồng thời vi phạm ba loại thói quen thì xác suất rất thấp, cho nên Hàn Ấn cho rằng án mất tích của bé gái cuối cùng, hẳn không có liên quan đến 5 vụ trước. Việc này cần Hàn Ấn đi sâu hết mức vào hiểu rõ bé gái và tình hình cha mẹ cô, tìm ra động cơ mất tích của cô bé, từ đó lập ra sách lược điều tra tương ứng.


Trước mắt thời gian còn lại cũng không dư dả, căn cứ vào thống kê: Trẻ em bị mưu sát sau khi bị bắt, trong vòng 1 giờ bị sát hại chiếm 44%, trong 3 giờ bị sát hại chiếm 74%, trong 24 giờ bị sát hại cao gần vượt mức 91%. Nói cách khác, sau 24 giờ xảy ra bắt cóc, hầu như toàn bộ trẻ em đều bị sát hại. Bây giờ là 10 giờ sáng, thời gian còn lại cho Hàn Ấn chỉ có 6, 7 giờ, tình hình vô cùng nghiêm trọng.


Phố Hồng Kỳ là một nơi giao giữa thành thị và nông thôn của ngoại ô phía nam thành phố J, phần nhiều tập trung lượng lớn công nhân viên vùng khác đến cư trú, con phố được một con đường chính phân chia thành hai vùng đông tây lớn. Chính giữa đường chính có một giao lộ chữ T, giao lộ đi hướng đông gọi là phố Hồng Kỳ đông, đi hướng tây là phố Hồng Kỳ tây. Xung quanh con đường chính này hầu như đều phân bố những căn gác cũ kỹ thấp bé cùng số lượng lớn hộ ở lều, là một khu vực hộ ở lều phân bố dày đặc nhất nội thành.


Ô tô lái qua giao lộ chữ T tiến vào phố Hồng Kỳ tây, sau 5 phút quẹo phải ở một giao lộ chữ Y, chạy thêm chút nữa quẹo vào một hẻm nhỏ. Nơi này là khu tập trung nhà trệt, nhà bé gái nằm trong số đó.


Hàn Ấn và Diệp Hi đi tới cửa nhà bé gái thì thấy mẹ cô bé đang gục vào ngực chồng mình, hai mắt đẫm lệ, lo sợ hỏi, "Có tìm thấy con không?"


Người đàn ông hiển nhiên lại vừa ra ngoài tìm con gái một vòng, đối mặt với ánh mắt trông mong của người phụ nữ, nén nước mắt lẳng lặng lắc đầu, người phụ nữ lập tức xụi lơ ngã xuống đất, òa khóc lên.


Hai người vội vàng qua đó, giúp người đàn ông đỡ người phụ nữ đến ngồi xuống bên giường.


Cha mẹ đứa bé là người miền nam, vóc dáng không cao, đều là dáng vẻ hiền lành chất phác. Bởi so với những phụ huynh khác, con họ mất tích trễ nhất, cho nên tâm tình cũng đặc biệt kích động, thấy vợ không ngừng khóc thút thít, ông bố cũng bị nhiễm lây, ngồi xổm trên đất thất thanh đau đớn.


Hàn Ấn cúi người kéo ông bố lên, dùng sức cầm tay ông ấy, thành khẩn nói: "Tôi có thể hiểu được tâm tình của hai vị, thế nhưng bây giờ không phải lúc khổ sở, anh chị phải tin tưởng cảnh sát chúng tôi, nhất định sẽ giúp hai anh chị tìm được con. Nhưng điều này cần sự phối hợp của anh chị, tôi mong anh chị có thể lập tức tỉnh táo lại, tập trung tinh thần nghe tôi đặt câu hỏi được không?"


Thấy cha mẹ đứa bé mím môi, nén lệ, gắng sức gật đầu xong, Hàn Ấn nắm chắt thời gian hỏi: "Tính cảnh giác của cô bé thế nào?"


"Hẳn là tốt, chúng tôi mỗi ngày đều dặn con bé không được trả lời người lạ, phải cẩn thận bọn buôn người."


"Anh chị gần đây có kết oán với ai không?"


"Chúng tôi đều là người đàng hoàng, lại từ vùng khác đến chưa bao giờ dám gây sự, ở trong chợ và hàng xóm xung quanh chung sống đều vô cùng tốt."


"Anh có thể bảo đảm!"


"Tôi bảo đảm!"


"Anh chị có thân thích vùng này không?"


"Không có."


"Hàng xóm chung quanh nhà có đặc biệt nhiệt tình với trẻ con, rất thích đưa trẻ con đi chơi không?"


"Họ đều rất thích con gái nhà tôi. Con gái tôi hiểu chuyện, ngày thường có thể vừa dọn dẹp nhà, vừa nấu cơm. Tôi và mẹ nó cả ngày buôn bán, buổi tối dẹp quầy đã khuya, con bé luôn làm cơm xong chờ chúng tôi về ăn. Tối hôm qua bọn tôi về, không thấy con đâu, liền cảm thấy hẳn đã xảy ra chuyện, không ngờ con bé thật sự. . . ."


"Bình tĩnh, bình tĩnh, hàng xóm chung quanh có đàn ông sống độc thân, tuổi khá lớn không?"


"Có một ông già ở một mình trong căn nhà quay mặt về hướng đông kia, bán khoai lang nướng ở chợ. Nhưng mà chiều hôm qua tôi trông thấy ông ấy chỉ ở suốt trong chợ, còn dẹp quầy chung với chúng tôi trở về."


"Không còn gì nữa sao? Suy nghĩ thật kỹ, độc thân, tuổi khá trẻ cũng không sao."


"Thật không còn nữa. Chúng tôi ở vùng này phần lớn là hai vợ chồng hoặc anh em chị em cùng buôn bán, độc thân rất ít."


"Phụ cận trường học thì sao? Cô bé có từng nói là quen biết ai không?"


"Con bé mới từ nông thôn lên, không thân với những bạn học trong lớp, cũng chưa từng kể gần đây có quen biết ai . . ."


Hàn Ấn một mạch hỏi thêm mấy vấn đề nữa, cơ bản đều là cha đứa bé đáp, thỉnh thoảng bà mẹ cũng bổ sung đôi câu, nhưng không mang đến đáp án Hàn Ấn mong muốn.


"Cô bé tuy rằng tròn 16 tuổi, nhưng dáng dấp nhỏ bé chỉ khoảng 13, 14 tuổi, mới tới thành phố lớn không hòa nhập thế sự, tư tưởng đơn thuần, hành vi non nớt, thiếu bạn bè cùng lứa!" Hàn Ấn thở dài, anh có chút bận tâm, đây lại là một vụ ngược đãi trẻ em.


Từ chỗ cha mẹ đứa bé không lấy được nhiều tin tức hữu dụng lắm, Hàn Ấn chỉ có thể dựa vào chính mình, anh bắt đầu quan sát trong ngoài căn nhà nhỏ chỉ hơn mười mấy mét vuông này.


Nhà trệt nhỏ chia gian trong gian ngoài, gian ngoài là một hành lang, rất hẹp, đặt bếp lò và dụng cụ làm bếp giản dị. Phòng trong xếp dọc một cái giường lớn và một cái giường nhỏ. Cạnh đầu giường nhỏ đặt một cái tủ nhỏ cũ kỹ, cái này cũng dùng như bàn để cho đứa bé viết chữ, làm bài tập. Phía trên được lau sạch sẽ, mấy quyển truyện tranh xếp ngay ngắn bên cạnh bàn.


Hàn Ấn dạo quanh giường nhỏ, trong miệng lẩm bẩm, đứt quãng nói: "Nhất định là người cô bé quen . . . .Hắn quan tâm em . . . . Đưa em đi chơi. . . . Cho em ngon. . . . Tặng quà cho em. . . Em gọi hắn là chú. . . . Hoặc ông. . . .Hắn thỉnh thoảng sẽ nắm tay em. . . .Vỗ vai em. . . .Lúc vui vẻ còn có thể ôm em một cái. . . Em cảm thấy rất thân thiết. . . .Rất ấm áp. . . "


Hàn Ấn ngồi ở mép giường, tiện tay lật quyển truyện tranh của cô bé. Sách rất cũ kỹ, trong trang bìa có chỗ đen đúa cáu bẩn, có chỗ bị tô vẽ lung tung. Trẻ con xếp sách chỉnh tề như vậy, chắc sẽ không làm trang sách bẩn thế này. Đây hiển nhiên không phải sách của cô bé.


"Sách này ở đâu ra?" Hàn Ấn quơ quyển truyện tranh trong tay hỏi.


Hai vợ chồng đều lắc đầu, "Không biết, có thể là mượn của bạn học chăng? Con tôi cầm những cuốn sách này quý như vàng, cứ đọc đi đọc lại."


"Mượn?. . ." Hàn Ấn để sách xuống, mắt vẫn dừng lại trên quyển sách suy tư.


Anh đứng dậy, cảm thấy gót chân đụng phải thứ gì phía dưới giường, phát ra một tràn tiếng vang lạch cạch. Anh vội cúi người xuống, vén trăn trải giường bên mép lên, thấy mấy lon thức uống trong túi tiện lợi rải rác.


"À, con tôi rất hiểu chuyện, ở ven đường nhặt được lon thức uống sẽ mang về, gom lại đem ra trạm thu mua bán ve chai." Cha cô bé giải thích.


"Truyện tranh đầy vết bẩn", "Lon nước uống", "Trạm mua phế liệu". . . Hàn Ấn giật mình, vội hỏi, "Điểm mua phế liệu ở đâu? Người kinh doanh bao nhiêu tuổi rồi? Là sống độc thân đúng không?"


Thấy dáng vẻ Hàn Ấn, cha cô bé khẩn trương, môi run run nói: "Cách chỗ này ba con phố, là một ông già, sống tại nhà trệt trong sân trạm thu mua, hình như ông ta chỉ ở một mình. Tôi, tôi vừa rồi còn đến chỗ ông ấy hỏi thăm, ông ấy nói không thấy con tôi đâu."


"Nguy rồi! Chỉ mong lão không bị kinh động!" Tim Hàn Ấn lộp bộp một cái, lập tức la ầm lên "Mau! Dẫn đường. . . "


Trạm thu mua phế liệu.


Một xe cảnh sát chạy như bay tới, xe chưa dừng hẳn, Hàn Ấn và Diệp Hi còn có cha cô bé đã xông xuống xe, chạy thẳng tới căn nhà trệt trong sân.


Đáp lại tiếng gõ cửa dồn dập, một cụ ông khoảng hơn 60 tuổi mở cửa xuất hiện ở cổng. Ông cụ mặt mày hiền lành, quần áo mộc mạc chỉnh tề, nhìn qua hiền lành như ông nội nhà bên.


Mắt thấy mọi người, lão tức giận hỏi: "Các anh chị tìm ai? Là có phế liệu muốn bán hả?"


Vừa thấy khuôn mặt này, Diệp Hi vô thức thắng người lại, vẻ mặt do dự. Cũng giống như cô, cha bé gái cũng có chút không dám tin một vị trưởng giả như vậy sẽ là loại mặt người dạ thú. Nhưng trái lại, đối mặt với ba người khí thế hung hãn chắn ở cửa như vậy, lão lại có thể lộ ra vẻ ung dung bình tĩnh, thế chẳng phải là bất thường sao?


Hàn Ấn không do dự như hai người kia, bất chấp kính lão -- cụ già như thế cũng không đáng tôn kính, anh hất tay đẩy người lão ra xông vào trong nhà.


Kết cấu trong nhà không khác nhà của cô bé mất tích lắm, cũng chia gian trong gian ngoài, nhưng so ra lớn hơn chút. Gian ngoài rất đơn giản, có bếp lò xây bằng gạch, chạn bát, còn chất đống một ít tạp vật. Gian trong của cải cũng không nhiều, bên cửa sổ có một cái giường đơn, đối diện là một cái bàn thấp, phía trên bày một cái tivi rất nhỏ, đối diện cửa chính có một cái tủ quần áo, vừa cao vừa rộng, thoạt nhìn như là một "Đồ vật cũ", có thể là lão thu phế liệu tìm được.


Gian trong gian ngoài căn bản liếc mắt đã thấy hết, đương nhiên ngoại trừ tủ quần áo, cũng chỉ có tủ quần áo có thể giấu người. Đứa bé có trong tủ quần áo không? Em còn sống không?


Tim Hàn Ấn đều tắt đến cuống họng, ngừng thở, nhìn chằm chằm tủ quần áo. Mà lão chủ nhà thì sắc mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, cơ thể vô tình run lên. Thấy tình cảnh này, Hàn Ấn hầu như có thể khẳng định đứa bé tất nhiên bị giấu trong tủ, chỉ e sinh mệnh đã hết, chỉ còn lại một cái xác.


"Bé gái em ngàn vạn lần phải sống!!!" Hàn Ấn lặng lẽ cầu khẩn trong lòng, hai tay run rẩy cầm lấy tay cầm cửa tủ, kéo mạnh ra.


-- Trong nháy mắt này, trọn đời khó quên! Nếu đây là ác mộng thì tốt biết bao? Một đứa bé, một đứa bé chỉ mười mấy tuổi, đang thời kỳ hoa quý, vì sao phải gặp tai nạn thế này! Trong cuộc sống còn nhiều dạng ác, có thể ác đến nhường này sao!


Cô gái không mảnh vải che, người trần truồng, trên người từng mảng xanh tím, co ro ngửa mặt nằm trong tủ. Đôi mắt to vô tội mở trừng trừng, mặt sưng phù không ra hình dạng, ngoài miệng bị băng keo dán chặt. Hai tay hai chân cô bé đều bị băng keo trói chặt, bộ phận sinh dục đỏ hồng, có vết máu dính hai bên đùi.


Miệng bị dán kín, có nghĩa cô bé còn . . .


Cơ thể Hàn Ấn chấn động, nháy mắt gần như nhào tới bên cô bé, xé mở băng keo, tròng mắt cô bé chuyển động, hơi thở ra. . . "Còn sống, còn sống, đứa bé còn sống." Khóe mắt Hàn Ấn ươn ướt, quay đầu nói với Diệp Hi và cha đứa bé.


Ông bố kêu rên nhào tới cạnh con gái, sờ chỗ này sờ chỗ kia, dường như sợ con bị lạnh vậy, tiếp theo dùng cả thân mình bảo vệ con gái, miệng há hốc nhưng đã không còn phát ra được thanh âm nào.


Thừa dịp lúc rảnh rỗi, Diệp Hi lấy điện thoại di động ra báo cáo với cấp trên.


Thình lình, cha cô bé phục hồi lại tinh thần, nổi khùng đánh về phía kẻ đầu sỏ đang đứng ngẩn ngơ cạnh cửa, "Mày là thằng súc sinh! Tao bóp chết mày! Bóp chết mày! Con bé nhỏ như vậy, mày cũng ra tay được. . ."


Cha cô bé nhào tới lão già, hung hăng bóp cổ, Diệp Hi vội vàng qua đó, muốn kéo hai người ra, ba người quấn vào nhau, trong phòng hỗn loạn.


Hàn Ấn thì cởi áo khoác xuống phủ lên cơ thể cô bé, yêu thương nhìn chốc lát, xoay người ra khỏi nhà.


Một hồi còi cảnh sát hỗn loạn, rất nhiều cảnh viên chạy đến, xe cấp cứu 120 chạy đến, bé gái được nhân viên y tế nâng lên xe cấp cứu, phạm nhân bị áp lên xe cảnh sát. . . Trong sân ra ra vào vào, hỗn độn dị thường.


Mà tất cả những việc này dường như không có bất cứ quan hệ gì với Hàn Ấn, mọi thứ xung quanh đều giống như không tồn tại. Lúc này, trong thế giới của Hàn Ấn, chỉ có anh và bé gái trong tủ. Anh ngơ ngác đứng giữa sân nhỏ, thất thần nhìn về phía cửa sân, giống như nhìn thấy bé gái mang trong tay túi lon thức uống, nhảy chân sáo xuất hiện, mà bé gái qua mấy con phố mới đến trạm thu mua phế liệu cách nhà khá xa này chẳng qua vì nơi đây thu mua giá cao hơn chỗ khác 1 đồng tiền. Trong lòng Hàn Ấn khó chịu không nói ra được, anh rõ ràng nhất, bé gái sẽ không thể quay về thời kỳ rực rỡ kia nữa, tuy bảo vệ được sinh mệnh, nhưng đường tương lai nhất định bóng tối trùng trùng, chỉ có hy vọng sự yêu thương vạn phần của cha mẹ, có thể hóa giải bóng tối trong lòng đứa bé. . . .Bé con hãy cố lên!


Không biết qua bao lâu, Hàn Ấn cảm thấy áo khoác trở lại trên người mình. Anh quay đầu, nhìn thấy Diệp Hi.


Diệp Hi vỗ vai anh, khẽ nói: "Đi thôi, còn có nhiệm vụ quan trọng hơn chờ chúng ta."


Hàn Ấn lặng lẽ gật đầu, máy móc đi theo xe cảnh sát của Phó Trường Lâm đến đồn công an.


Thứ Ba, 30 tháng 4, 2019

867.Sách hồ sơ tâm lý phạm tội tập 6

"Mỗi người đều có bí mật, nhưng có bí mật chưa chắc sẽ giết người."

Chương 6: Mất Tích Liên Hoàn

Hội thảo sáng ngày kế tiếp.

www.328.vn sưu tầm
TUYỂN CÔNG AN BỘ ĐỘI XUẤT NGŨ
ĐIỆN THOẠI HOẶC ZALO 0813366889

Tổ chuyên án đặc biệt thảo luận báo cáo phân tích của Hàn Ấn. Bởi vì định tính cuối cùng tương đương với tính chất vụ án, cho nên tất cả lãnh đạo liên quan bao gồm cục trưởng thị cục đều đến họp.

Không ngoài dự liệu, báo cáo vừa đọc được phân nửa, đám người Hồ Trí Quốc, Phó Trường Lâm đã không kềm chế được cắt ngang Hàn Ấn, đưa ra nghi vấn mạnh mẽ với tính chất khách quan của báo cáo. Diệp Hi nén giận đề nghị để Hàn Ấn đọc xong báo cáo trước, mà Hàn Ấn cũng nhẫn nại đưa ra giải thích với từng vấn đề chất vấn, nhưng bởi vì về tình cảm từ chối tiếp nhận, đám người Hồ Trí Quốc tạm thời căn bản không cách nào tỉnh táo lại, bầu không khí hội trường vô cùng sốt ruột.

Lúc này, đột nhiên có một vị cảnh viên xông vào phòng họp, chạy thẳng về phía cục trưởng, ở bên tai rì rầm một hồi. Theo vị cảnh viên này -- Báo cáo của thư ký cục trưởng, vùng lông mày cục trưởng dần nhíu chặt, vẻ mặt cũng theo đó càng nghiêm túc. Cuối cùng, ông nắm chặt đấm tay, dùng sức gõ bàn hai cái, gấp gáp nói: "Đều yên lặng hết, tôi nói chuyện này. Sáng sớm nay, xung quanh đường Hồng Kỳ khu Nam Lăng hơn mười mấy công nhân lao động nhập cư tụ tập ở chánh phủ thành phố, khiếu nại cục công an chúng ta kỳ thị công nhân lao động nhập cư, phá án tiêu cực. Nguyên do cụ thể, từ tháng 3 năm ngoái đến nay, đường Hồng Kỳ lần lượt xuất hiện nhiều vụ trẻ em mất tích, đồn cảnh sát khu vực cùng đội hình cảnh phân cục Nam Lăng sau khi nhận được báo cáo, vẫn chưa dành đủ sự chú trọng, dẫn đến hiện nay đã xuất hiện sáu vụ mất tích, trẻ em mất tích tuổi ít nhất 9 tuổi, lớn nhất 16 tuổi, vụ mất tích xảy ra sớm nhất là tháng 3 năm ngoái, vụ gần đây nhất xảy ra ngay chiều hôm qua. Ủy ban thành phố đã có ý kiến phúc đáp, giao trách nhiệm cho thị cục lập tức bắt tay vào điều tra phá án này, Hồ cục, Tiểu Diệp, còn có thầy Hàn Ấn các vị theo tôi đến thị cục xem xét tình tiết vụ án, những thành viên còn lại lập tức chạy tới phân cục Nam Lăng đợi lệnh, chờ tiến hành bố trí nhiệm vụ!"

Mười giờ trước, cũng chính là khoảng hơn 7 giờ tối ngày hôm qua, ở chợ thực phẩm phố Hồng Kỳ tây vợ chồng Vương Thành, Tống Quyên kinh doanh sạp trái cây, lê cơ thể mệt mỏi dẹp sạp về nhà. Nghĩ sắp có thể ở trong căn nhà nho ấm áp của mình ăn bữa cơm tối nóng hổi, nhớ tới con gái với khuôn mặt vui vẻ đáng yêu, uể oải trên người Vương Thành đã vơi đi phân nửa.

Thế nhưng đi tới cửa nhà, cửa khóa, trong phòng tối om. Vương Thành lấy chìa khóa ra mở cửa, trong nhà lạnh lẽo, không hề có dấu hiệu xê dịch, bếp núc lạnh tanh, cặp sách của con gái cũng không ở trong nhà. Trong lòng anh ta dâng lên một luồng dự cảm không tốt, nhanh chóng cùng vợ đến nhà hàng xóm hỏi thăm, nhưng hàng xóm đều nói không thấy con gái anh ta, đề nghị họ tới trường học tìm xem. Mấy hàng xóm tốt bụng, cũng bỏ xuống chén đũa, giúp họ đến phụ cận tìm kiếm.

Vợ chồng Vương Thành chạy đến trường học của con gái, trong trường người đã sớm về hết, hỏi thăm nhân viên trực điện thoại của chủ nhiệm lớp con gái, gọi tới, kết quả chủ nhiệm nói thấy con anh ta hơn 4 giờ chiều sau khi tan học đã về một mình, còn nói con anh ta hình như không thích giao lưu cùng bạn bè lắm, vẫn luôn một mình đi về.

Con anh ta từ nông thôn mới chuyển đến hơn một tháng, bản thân tính cách cũng thuộc loại chậm chạp, tạm thời ít giao lưu với bạn học thì cũng không có chuyện gì lớn, thời gian dài tự nhiên sẽ thân thiết với bạn bè hơn. Hai vợ chồng lúc trước còn cảm thấy như vậy cũng không sao, con mình tan học luôn có thể về thẳng nhà, sẽ không rong chơi bên ngoài. Nhưng lúc này đây con gái một mình có thể đi đâu chứ?

Hai vợ chồng Vương Thành hoàn toàn hoảng hồn, dọc theo đường chính phố Hồng Kỳ từ tây sang đông liên tiếp gọi to tên con gái cùng bạn bè hàng xóm tìm con. Cũng tìm một vòng lớn, vẫn không thấy bóng dáng con gái, bất đắc dĩ họ đành phải đến đồn cảnh sát báo án, tìm kiếm sự trợ giúp của cảnh sát.

Cảnh sát tiếp dân vừa nghe con nít đã 16 tuổi, hơn nữa chỉ không tìm thấy mấy giờ thôi, liền khuyên hai người đến nhà bạn bè thân thích và chỗ bạn học của cô bé tìm kỹ lại xem, có lẽ cô bé chỉ tạm thời ham chơi quên về nhà. Hai vợ chồng liền dùng mọi cách năn nỉ, nhưng cảnh sát vẫn bày tỏ từ chối xuất cảnh, nhất thời sốt ruột hai vợ chồng cùng quỳ trên đất dập đầu cầu khẩn cảnh sát.

Màn này bị đồn trưởng đồn công an trực ban đêm qua thấy được, đều là người làm cha mẹ, có thể thông cảm cho tâm tình lo lắng của cha mẹ lạc mất con cái, vì vậy liền phái toàn bộ cảnh sát trực, trong phạm vi cả con phố Hồng Kỳ tìm kiếm bóng dáng cô bé. Tìm mãi đến quá nửa đêm, vẫn không phát hiện bóng dáng cô bé, đồn công an đành bày tỏ bất đắc dĩ, khuyên hai vợ chồng về nhà trước chờ xem, nói không chừng con anh ta ngủ lại nhà bạn học, sáng mai là có thể trở về.

Hai vợ chồng Vương Thành này làm sao có thể an tâm về nhà chờ, họ đã sớm nghe nói phố Hồng Kỳ thời gian gần đây liên tục mất tích mấy đứa bé, lo lắng con gái sẽ giống những đứa trẻ kia, từ đó biệt tăm biệt tích, vì vậy dưới sự trợ giúp của hàng xóm, suốt đêm tìm đến nhà những phụ huynh có trẻ mất tích kia, đề nghị mấy nhà liên hợp lại, đến chánh phủ thành phố khiếu nại phía cảnh sát không coi trọng vụ án mất tích của lao động nhập cư. Nhưng họ không hiểu trình tự lắm, không gửi đơn khiếu nại, mà đi thẳng đến cửa chính tòa nhà văn phòng chính phủ muốn xông vào trong, kết quả cùng nhân viên thủ vệ xảy ra xung đột. Vừa vặn đoàn xe thị trưởng đi qua, thị trưởng bảo thư ký xuống xe hỏi rõ tình hình, lập tức cho thư ký gọi điện thoại đến thị cục công an, yêu cầu thị cục lập tức tiếp nhận vụ án. Chuyện những đứa trẻ này là chuyện lớn, thị trưởng nhấn mạnh vô luận trên tay có vụ án gì đều phải bỏ xuống, tập trung cảnh lực nhất định phải tìm được bọn trẻ.

Thành phố gọi điện tới văn phòng cục trưởng thị cục, cục trưởng đang họp ở phân cục, là thư ký nghe điện thoại, nên mới có một màn thư ký lỗ mãng hớt hải lao vào hội trường kia.

Cục trưởng sau khi ra lệnh, cấp tốc rời khỏi hội trường, Diệp Hi, Hàn Ấn, Hồ Trí Quốc theo sát phía sau. Chỉ chưa đầy mấy phút, họ đã từ phân cục chạy đến thị cục, hơn mười mấy phụ huynh của trẻ em mất tích đã chờ ở phòng họp thị cục.

Cục trưởng cũng xuất thân với tư cách trinh sát hình sự lão luyện, trong lòng ông rất rõ ràng: Án mất tích của trẻ em tuổi từ 9 đến 16 tuổi, tuyệt không phải mang ý nghĩa đơn giản là lừa gạt buôn bán trẻ em bình thường, rất có thể phố Hồng Kỳ ẩn núp một gã sát thủ liên hoàn ngược sát trẻ em. Mà hôm nay cách vụ án đầu tiên đã xấp xỉ gần một năm, mấy đứa bé trước e rằng đã chết thảm, hiện nay khẩn yếu nhất là tranh thủ trong thời gian ngắn nhất phá được vụ án, nếu kịp may ra đứa bé mất tích chiều hôm qua còn cơ hội sống sót.

Đi tới phòng họp thị cục, không cần chào hỏi, cục trưởng liền gọi phụ huynh bọn trẻ vội vàng lần lượt giới thiệu tình hình mất tích của từng đứa trẻ cặn kẽ một lần.

Toàn bộ trẻ em mất tích đều là con của công nhân lao động nhập cư:

Vụ án sớm nhất, cũng chính là vụ trẻ em mất tích số 1, là bé gái, 9 tuổi, đang học tiểu học Đệ Tam của thành phố, lớp hai, vào ngày 16 tháng 3 năm 2011, khoảng 15 giờ sau khi rời khỏi trường thì mất tích. Cha mẹ cô bé làm thuê ở một xưởng đồ gia dụng, một nhà ba người thuê tại khu lều phía bắc trạm ô tô cuối đường 2 phố đông Hồng Kỳ.

Vụ trẻ em mất tích số 2, bé trai, 12 tuổi, học tiểu học Đông Nhai thành phố, vào ngày 22 tháng 10 năm 2011, khoảng 12 giờ trưa sau khi rời nhà thì mất tích, lúc mất tích chân mang đôi dép lê. Cha mẹ em làm thuê ở xưởng gỗ, một nhà ba người thuê khu lều phía nam phố đông Hồng Kỳ.

Vụ trẻ em mất tích số 3, bé trai, 10 tuổi, đang học tiểu học Đệ Nhị thành phố, lớp ba, vào ngày 11 tháng 12 năm 2011, khoảng 9 giờ sáng sau khi đưa em trai đến nhà trẻ thì không thấy về nữa. Cha mẹ em là công nhân sơn dầu, cả gia đình cũng thuê nhà ở khu lều phía nam phố đông Hồng Kỳ.

Vụ trẻ em mất tích số 4, bé trai, 16 tuổi, học trung học Đông Nhai lớp 9, vào ngày 31 tháng 12 năm 2011, khoảng 13 giờ, nói với người nhà "Con ra ngoài chơi một lát sẽ về", rồi không thấy về nhà nữa. Cậu bé theo mẹ ở vùng này tìm thân thích nương tựa, ở gần tiệm internet nên là "Bằng Hữu" phía nam trạm cuối ô tô đường 2 phố đông Hồng Kỳ.

Vụ trẻ em mất tích số 5, bé trai, 10 tuổi, học tiểu học Đệ Nhị, lớp ba, vào ngày 7 tháng 1 năm 2012, khoảng 7 giờ sáng, rời khỏi nhà "Đến tiệm net gần đó chơi một lát rồi về", nhưng không về nữa. Cậu bé cùng cha mẹ thuê khu lều ở phía nam phố đông Hồng Kỳ.

Vụ trẻ em mất tích số 6, bé gái, 16 tuổi, học lớp 8 trung học Tây Nhai, khoảng 4 giờ chiều hôm qua sau khi tan học thì mất tích. Theo cha mẹ cô bé nói: Vợ chồng họ buôn bán ở phố tây Hồng Kỳ đã nhiều năm, thuê ở tại khu lều phụ cận chợ phố tây. Họ trước đó vẫn luôn gửi nuôi con ở nhà bà ngoại dưới quê, mãi đến đầu năm nay bà ngoại qua đời mới đưa con về sống cùng. Song con hai người vốn quanh năm sống ở nông thôn hẻo lánh, không đủ dinh dưỡng, cho nên dáng dấp vô cùng nhỏ gầy, nhìn qua nhỏ hơn tuổi thật hai ba tuổi, hơn nữa mới tới thành phố lớn, suy nghĩ vô cùng đơn thuần, sợ cô bé theo học không kịp, cha mẹ liền để cô ở lại một lớp, cho nên bây giờ còn đang học lớp 8.

. . . .

Các phụ huynh giới thiệu: Vụ mất tích đầu tiên, đồn công an phố Hồng Kỳ nhận được báo án, qua một loạt tìm kiếm không có kết quả, vụ án vẫn treo đó, không có bất kỳ thông báo nào với thân nhân. Mà vụ mất tích số 2, số 3, số 4, số 5, qua phân tích, những đứa trẻ bị mất tích này đều thích lên mạng và chơi game, vì vậy phía đội hình cảnh của đồn công an và phân cục nhận định, các cậu bé có lẽ do mê chơi internet mà tự nguyện trốn khỏi nhà hoặc đến vùng khác gặp bạn trên mạng, cho nên vụ án trở nên đơn giản, liền bảo người nhà bọn trẻ chờ tin tức. Mà vụ trẻ em mất tích số 6, mất tích còn chưa tới 24 tiếng, cho nên cũng không đủ lập án.

Đây là hành vi thất trách rõ ràng nhất, sau khi giải thích với mấy vị phụ huynh, cục trưởng đại diện cho thị cục chân thành tạ lỗi với họ, cũng bày tỏ nhất định sẽ tiến hành xử lý nghiêm túc đối với các nhân viên và ngành liên quan, hứa hẹn lập tức bố trí cảnh lực triển khai điều tra vụ án. Sau khi liên tục trấn an, cục trưởng sắp xếp xe chuyên biệt đưa các phụ huynh về nhà mỗi người chờ tin. Hàn Ấn vốn định đề nghị để một mình gia đình của vụ án mất tích số 6 lại hỏi, nhưng lại lo lắng thái độ của những nhà khác, liền tạm thời không tiến hành nữa.

Cùng lúc đó, đội kỹ thuật đưa tới bản đồ khu vực phố Hồng Kỳ, đánh dấu rõ những vị trí có liên quan đến vụ án , mặt khác, người phụ trách phía đội hình cảnh phân cục Nam Lăng cùng với đồn trưởng đồn công an phố Hồng Kỳ đã bị lệnh cưỡng chế dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới thị cục.

Phụ huynh đám trẻ được đưa đi không lâu, hai người phụ trách liền chạy tới. Hai người họ lúc này đã cảm giác được sự nghiêm trọng của tình hình, đều cúi đầu, thở hổn hển, khúm núm đứng ở cửa phòng họp chờ bị phê bình.

Cục trưởng vỗ bàn, chỉ vào ghi chép tình tiết vụ án trên bàn, lớn tiếng mắng: "Mấy thứ này vốn phải do các cậu nói cho tôi biết, kết quả bây giờ là gia đình người mất tích đích thân tìm tới cửa, còn đến tai ủy ban thành phố, tôi thấy bộ "da" này của các cậu mặc đủ rồi đấy!"

"Kỳ thực cái gì nên làm chúng tôi đều đã làm rồi." Đồn trưởng hạ thấp giọng, nhịn không được vì phía đồn cảnh sát thanh minh, "Mỗi lần nhận được báo án, trong sở đều lập tức phái cảnh lực trợ giúp tìm kiếm, cứ xem vụ án ngày hôm qua, tuy rằng chưa đủ điều kiện lập án, trong sở cũng điều động toàn bộ giúp tìm suốt đêm."

"Đúng, đúng, đúng, chuyện ở chỗ phố Hồng Kỳ, tôi cũng rất hiểu. Nơi ấy phần lớn tụ tập công nhân lao động nhập cư, tính lưu động rất lớn, tình huống mỗi gia đình cũng rất phức tạp. Trẻ con trốn nhà, chạy ra ngoài chơi vài ngày rồi về chuyện này nhiều lắm. Cho nên chúng tôi không hề nghĩ đến phương diện vụ án ác tính." Người phụ trách đội hình cảnh phân cục tiếp lời đồn trưởng, vì phía mình giải vây.

"Các cậu không nghĩ tới phương diện kia? Kết quả thì sao? Rốt cuộc là các cậu không dám nghĩ, hay là lười nghĩ? Trước không nhiều lời với các cậu nữa, chờ vụ án kết thúc xem tôi trị các cậu thế nào!" Cục trưởng trừng hai mắt rất tức giận nói, "Nói xem, các cậu đang nắm giữ tình huống thế nào?"

Đồn trưởng lau mồ hôi lạnh trên trán, đằng hắng nói: "Ngoại trừ bé gái vừa mất tích, bọn trẻ còn lại đều thường đến tiệm net và phòng game, chúng tôi từng đến mấy tiệm net và phòng game điều tra, có vài người có chút ấn tượng với mấy đứa bé kia, nói chúng căn bản đều chơi một mình, không nhìn thấy đi cùng ai, về phần hôm mất tích, không ai để ý chúng có đến tiệm net và phòng game hay không." Đồn trưởng dừng một chút, nói tiếp, "Toàn bộ những chỗ ẩn núp như rừng cây, hồ nước, công viên khu vực phố Hồng Kỳ chúng tôi đã tìm khắp đêm qua, vẫn chưa phát hiện thi thể của bé gái, sáng sớm hôm nay cũng không có loại báo án này."

"Ngài khẳng định bé gái kia chưa bao giờ lên mạng và phòng game chơi sao?" Hàn Ấn đột nhiên hỏi chen vào.

Đồn trưởng chưa quen biết Hàn Ấn, ông ta liếc nhìn cục trưởng, lại dùng sức nhìn Hàn Ấn, giống như có chút không thích trả lời Hàn Ấn lắm, Diệp Hi nhìn thấy vội vàng giới thiệu thân phận Hàn Ấn, đồn trưởng lúc này mới thái độ đoan chính nói: "Đúng. Cha mẹ cô bé nói con mình chưa bao giờ lên mạng, hơn nữa tối qua chúng tôi cũng cầm ảnh chụp cô bé kia đến mấy tiệm net và phòng game hỏi, kể cả ông chủ và một vài khách quen đều tỏ vẻ cho tới giờ chưa từng thấy cô bé.

"Trong khu vực từng có báo án dâm loạn, rình trộm, quấy rối tình dục không?" Hàn Ấn hỏi tiếp.

"Từng có vài vụ, đều là nhẹ, kẻ tình nghi tạm giam mấy ngày giáo dục rồi thả. Nhưng mà nhằm vào trẻ con thì chưa từng xuất hiện." Đồn trưởng trả lời vấn đề của Hàn Ấn, lại hướng về phía cục trưởng bổ sung nói, "Đúng rồi, còn có một tình huống: Ngày thứ ba sau khi đứa bé thứ hai mất tích, cha mẹ bé từng nhận được một cuộc điện thoại, bảo chúng tôi chuẩn bị một vạn đồng, tối hôm đó đặt trong thùng rác ở cửa trường bé học. Chúng tôi nhận được tin tức này, bố trí cảnh lực ở địa điểm giao tiền chuộc, nhưng không có ai tới lấy tiền. Về phần cú điện thoại kia, chúng tôi tra được là từ một buồng điện thoại thẻ từ công cộng ở trạm xe lửa gọi ra."

Nghe xong giới thiệu của đồn trưởng, Hàn Ấn cúi đầu suy tư một lát, nói với đồn trưởng: "Có thể phiền ngài bây giờ lập tức trở về sở, sắp xếp một phần danh sách kẻ tình nghi của những vụ án quấy rối tình dục vừa nhắc tới cho tôi không? Còn nữa, danh sách những người có tiền án trong khu vực cũng phiền ngài cho tôi một bản."

"Việc này không thành vấn đề, tôi bây giờ về sở chỉnh lý lại." "Nhưng mà danh sách các vụ tiền án có thể sẽ không toàn diện, nhân khẩu bên ngoài phố Hồng Kỳ lưu động vô cùng dày đặc, thông tin tiền án vùng khác rất khó chứng thực."

"Vậy thì cố hết sức chỉnh lý lại được." Cục trưởng nén giận nói.

Sau khi rõ ràng đầy đủ các thông tin từ các phía, cục trưởng tổng hợp lại các kiến nghị của những vị đang tham dự, đưa ra bố trí như sau: 1, Lập tức triển khai điều tra những khu vực hoạt động hằng ngày của bé gái, tranh thủ có thể xác định địa điểm bé gái mất tích. 2, Tìm kiếm các nhân chứng có thể chứng kiến vụ việc. 3, Xoay quanh toàn khu tiến hành kiểu điều tra rải thảm, trọng điểm là cư dân ở phòng trọ và một mình là chính. 4, Điều tra từng khu vực có kẻ tình nghi quấy rối tình dục và nhân viên lao động cải tạo được thả.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019

866.NGƯỜI SUỐT ĐỜI GẶP MAY

www.328.vn sưu tầm
TUYỂN CÔNG AN BỘ ĐỘI XUẤT NGŨ
ĐIỆN THOẠI HOẶC ZALO 0813366889

Buổi sáng đi làm, Chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, Chị nghĩ:
“May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao”.
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng Giám đốc cho gọi Chị. Chị nghĩ:
“Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.

Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp Chị để mong Chị thông cảm rằng, lẽ ra hôm nay Chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên Chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.

Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ:
“Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công hàng chục nghìn tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông Giám đốc tài ba và rất tử tế”.
Buổi chiều, Chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của Chị.

Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, Chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, Chị nghĩ:
“Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa để ăn mừng cái may của gia đình mình.

Chị xin nghỉ việc ở công ty, ra lập doanh nghiệp riêng. Thương trường như chiến trường. Ban đầu vất vả lắm. Ngược xuôi chèo lái con thuyền công ty. Nhưng chị luôn giữ một tâm thái lạc quan tích cực như vậy. Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Dần dà, công ty làm ăn khấm khá. Chị có dư của ăn của để.

Bữa Chị mua căn biệt thự, nhờ người bạn làm nghề điện nước đến lắp đặt toàn bộ hệ thống chiếu sáng trong và ngoài nhà. Chẳng ngờ, người bạn sinh lòng tham, lắp cho chị toàn bóng đèn hàng chợ nhưng tính với chị giá trên trời. Được dăm bữa, bóng đèn dở chứng, cái sáng cái tối. Ánh sáng chuyển màu, cái màu trắng cái màu vàng. Chị gọi ông bạn vàng kia thì mất hút. Chị chẳng lấy làm buồn. Chị bảo: "Cũng may không mua đèn của hắn để lắp cho showroom mà chị sắp khai trương. May mà có cậu em Thần Đèn tình cờ xuất hiện và thiết kế lại toàn bộ ánh sáng cho nhà chị. Nhà chị đẹp hơn, lung linh hơn rồi".

Đến một ngày, chị phát hiện chồng có bồ. Anh chị chia tay. Chị nói với anh lúc đứng ở cổng tòa: "Thôi vậy cũng may. May mà biết sớm để rồi kết thúc sớm. May mà con mình cũng đã đủ lớn để hiểu chuyện của bố mẹ nó và không oán trách ai cả".

Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà những người sống quanh chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài.

Giờ đây tuy đã gần 50 tuổi rồi nhưng trông chị vẫn trẻ trung như tuổi 30.

Một lối sống lạc quan và tích cực là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được. Và đó còn là sự biểu hiện của một con người có trí tuệ và đạo đức.

Và chỉ những ai làm được điều đó thì mới xứng đáng để được hưởng bình an và hạnh phúc trong cuộc sống.

Vì người hạnh phúc không phải là người được sống trong hoàn cảnh thuận lợi mà là người có thái độ sống tích cực trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
ST
***Dưới đây có nhiều câu chuyện thú vị! Hãy để lại biểu cảm để tôi biết bạn đã đọc. Bạn có thể Share nếu muốn!!!

865.TRI THỨC VÀ BỔN PHẬN LÀM NGƯỜI

www.328.vn sưu tầm
TUYỂN CÔNG AN BỘ ĐỘI XUẤT NGŨ
ĐIỆN THOẠI HOẶC ZALO 0813366889

Tháng 5/2018 vừa qua, những ai tham dự lễ tốt nghiệp ở trường đại học California State Long Beach (CSULB) đều bất ngờ khi nhìn thấy bà Trương Thị Phượng, dáng người nhỏ nhắn, với mái đầu bạc trắng ở tuổi 75 hãnh diện lên nhận bằng cử nhân ngành quản trị kinh doanh.

Càng bất ngờ hơn khi bà Phượng sang Mỹ cách đây 11 năm, khi ấy bà đã 64 tuổi và mới bắt đầu tìm trường đi học. Nói về sinh viên đặc biệt này, ông Michael Solt, trưởng khoa quản trị kinh doanh cho biết: “Bà học không thua gì những sinh viên trong độ tuổi 20 và tôi nghĩ các sinh viên trẻ đều ngưỡng mộ bà Phượng lắm".

Bà Phượng từng học ngành Anh Văn ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, nhưng chuyện học bị đứt quãng. “Đậu tú tài xong, tôi bắt đầu đi làm để kiếm sống giúp gia đình, nhưng cũng theo học Đại Học Văn Khoa Sài Gòn vì muốn làm nghề dạy tiếng Anh. Nhưng vì chiến tranh đang ác liệt, tôi là con cả nên phải ngừng học để phụ cha mẹ nuôi bảy đứa em".

Đến năm 1967, bà vào làm ở công ty Điện Lực Việt Nam và được đào tạo thành kế toán viên, làm được một năm thì bà trở thành trưởng phòng kế toán. Đến năm 1979 bà lập gia đình rồi theo chồng về Cần Thơ vì ông là nhân viên của Điện Lực Cần Thơ, đến đầu năm 2007 thì bà sang Mỹ.

“Lúc mới qua, tôi ở nhờ nhà em gái út khoảng một năm rưỡi để giúp em tôi nuôi các cháu. Đến năm 2008, em tôi chỉ cho tôi cách nộp đơn xin chính phủ Mỹ tài trợ đóng học phí đi học. Tôi xin học California State Long Beach vào năm 2013 ngành quản trị kinh doanh vì từng có kinh nghiệm làm kế toán".

Nhà ở xa trường lại không biết lái xe, nên mỗi ngày bà phải đi xe buýt tổng cộng bốn tiếng đồng hồ để đến trường. Những năm đầu học ở đây, lúc còn khỏe thì bà lấy những lớp buổi sáng, rồi khi sức khỏe xuống thì bà chọn những lớp xế chiều.

Là người cao tuổi đi học đại học cùng với sinh viên trẻ, tất nhiên là bà cũng gặp trở ngại trong việc học. Thứ nhất là nghe tiếng Anh không nhanh bằng các bạn trẻ. Thứ hai là tiếp cận sử dụng kỹ thuật sử dụng các ứng dụng mới trong vi tính. Vì cao tuổi và lượng sức mình nên bà chỉ lấy hai tín chỉ một học kỳ, chọn con đường đi từ từ cũng đến đích, không như các bạn trẻ lấy đến bốn năm tín chỉ vẫn OK! 

Bà khuyên các bạn trẻ lúc nào cũng nên tìm cách học, học suốt đời để cầu tiến, phát triển bản thân mình vì con đường học vấn để có kiến thức không phải chỉ là cách tiến thân trong xã hội mà chính là bổn phận của con người. Nhờ tri thức và trải nghiệm, con người ta sẽ cảm thấy được tự do và có được sự hài lòng và tự tin trong đời sống.

Bài của Thiện Lê
***Dưới đây có nhiều câu chuyện thú vị! Hãy để lại biểu cảm để tôi biết bạn đã đọc. Bạn có thể Share nếu muốn!!!

864.Vận mệnh rốt cuộc là gì?

www.328.vn sưu tầm
TUYỂN CÔNG AN BỘ ĐỘI XUẤT NGŨ
ĐIỆN THOẠI HOẶC ZALO 0813366889

Trần Dịch Long /Secretchina.com
Mệnh chỉ đại biểu cho thiên phú Trời cho ban đầu. Thế nhưng con người có thể thuận ứng theo quy luật tự nhiên, dùng trí tuệ cải thiện vận mệnh; cũng có thể hành sự trái ngược Đạo Trời, phá hoại quy luật tự nhiên, chà đạp vận mệnh.
Người mệnh tốt mà kết cục xấu
Có người sinh ra mệnh đã tốt, vừa mới sinh ra là đã ‘hơn người’ rồi. Sự ưu việt, giàu có, cao quý, quyền lực ngay từ khi mới sinh ra khiến ai cũng cho rằng cuộc đời người này sẽ mãi mãi như vậy. Và bản thân họ cũng nghĩ như thế. Thế nên họ rượu chè ăn chơi trác táng, diễu võ dương oai, thích làm gì liền làm nấy, khắp thiên hạ này ta là to nhất, người hay ma cũng làm gì nổi ta?
Nhưng đáng tiếc là họ mang thân huyết nhục, sống trong ngũ hành. Thế nên, rượu chè ăn chơi trác táng sẽ tổn hại tấm thân. Chữ Sắc như dao tổn thương tinh lực, xương cốt mà vẫn còn thấy chưa thỏa thích, ma túy mới ‘đã’, mới ‘phê’. Nào có hay, lần này rồi lần nữa, ma túy quấn chặt tấm thân. Vừa sợ chịu khổ, lại vừa không có nghị lực, thế nên cai nghiện không được, cuối cùng hết mệnh ra ma. Vận mệnh tốt cũng không thể chịu nổi phóng túng dâm loạn, nên mới có kết cục như thế này.
Cũng có người cậy gia thế hiển hách, trong mắt không coi kỷ cương phép tắc ra gì, không hiểu pháp luật là cái thứ gì, càng không hiểu được pháp luật sẽ chế ước họ. Phương châm sống của họ là “kẻ nào thuận theo ta thì sống, trái ngược ta thì chết”, “kẻ cản đường ta thì phải chết”. Tất nhiên, họ cây cao rễ sâu, quan to đỡ đầu, người khác chẳng thể làm gì nổi. Nhưng họ nào có hay, lưới Trời lồng lộng, thưa mà khó lọt. Cuối cùng khi oán hận tích tụ quá thâm sâu thì cả đời trong lao tù, hoặc hồn về địa ngục. Chỉ có vận mệnh tốt thôi thì kết cục vẫn có thể đáng tủi hổ như thế này.
Vận mệnh rốt cuộc là gì?
Mệnh tốt giống như một cái cây chiếm được địa thế tốt, được nhiều người vun trồng chăm bón, cao lớn vòi vọi, cành lá xum xuê. Nhưng giả sử cái cây không cố gắng, không hành sự theo quy luật tự nhiên, ngược với Trời, đất, con người và động vật, thậm chí tự chà đạp bản thân thì kết cục của nó chắc chắn sẽ không phải là có hậu.
Mệnh chỉ đại biểu cho thiên phú Trời cho ban đầu, cũng bao hàm quy luật tự nhiên của vận mệnh. Thế nhưng con người có năng lực tư tưởng, hành vi, họ giàu tính sáng tạo và cũng giàu sức tàn phá. Họ có thể thuận ứng theo quy luật tự nhiên, dùng trí tuệ cải thiện vận mệnh; cũng có thể hành sự trái ngược Đạo Trời, phá hoại quy luật tự nhiên, chà đạp vận mệnh.
Có một số người gọi là ‘đại sư’ mệnh lý, quá coi trọng số mệnh, chỉ biết xem người ta có mệnh tốt hay không. Đối với một số người có thành tựu thì một mực tuyên truyền mệnh của họ tốt như thế này như thế kia, phong thủy mộ phần của họ tuyệt diệu như thế này như thế kia, thậm chí giờ sinh cũng có những khác thường, hoặc mẹ họ đã có giấc mơ kỳ lạ nào đó rồi sinh ra họ… Họ cứ tuyên truyền như thế khiến cho mọi người đều cho rằng mệnh đã chú định cả, khiến người không thành công đều tự trách mình mệnh không tốt, mộ phần tổ tiên không tốt, giờ sinh của mình không tốt, mẹ mình không có giấc mơ kỳ lạ v.v.
Đại sư mệnh lý chân chính là phải nói cho mọi người biết làm thế nào để có tư tưởng đúng đắn, ý thức đúng đắn, hành vi đúng đắn mang lại kết quả vận mệnh tốt đẹp. Hoặc khuyên bảo người ta vào thời gian đúng đắn, địa điểm đúng đắn, làm việc đúng đắn cho người đúng đắn thì mới có vận mệnh tốt đẹp.
Thực tế, rất nhiều người không thành công, thậm chí thất bại thảm hại không phải là do họ không có vận mệnh tốt, mà là do tư tưởng, hành vi không đúng đắn.
‘Mệnh’ nói cho bạn biết quy luật, còn ‘vận’ nói cho bạn biết cơ hội. Tuân theo quy luật, nắm bắt cơ hội thì kết quả sẽ luôn luôn vượt trên mong đợi, mà tư tưởng và hành vi mới là sự đảm bảo đắc lực nhất để có thể nắm bắt được cơ hội.
Có người cứ luôn nghĩ đến tìm cầu vật phong thủy, nhờ ‘thầy’ vẽ bùa, nhờ ‘thầy’ đến làm phép, cầu cúng để thay đổi vận mệnh của mình, cứ như là vận mệnh chẳng có liên quan gì đến hành vi vậy. Vật phong thủy, bùa, làm phép, cầu cúng cũng có thể đem lại sự an ủi yên tâm về tinh thần cho bạn, nhưng vận mệnh tốt xấu vẫn là kết quả của hành vi của bạn.
NGUỒN: Trang Đại Kỷ Nguyên dẫn theo Secretchina.com (Nam Phương biên dịch)
Link bài: Vận mệnh rốt cuộc là gì?
(https://www.dkn.tv/van-hoa/nguoi-menh-tot-tai-sao-ket-cuc-chua-chac-tot.html)

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

863.Cổ nhân: Thiên hạ có 3 điều nguy hiểm nhất định phải tránh

Trí tuệ của cổ nhân đối với con người hiện đại ngày nay mà nói, nhiều người sẽ thấy rằng tựa như ngốc, nhưng kỳ thực nghiêm túc suy ngẫm lại thấy đó là sự thông minh sáng suốt. “Đại trí nhược ngu” của Lão Tử là câu nói khắc họa chân thật nhất về bậc trí giả thời xưa. Điều này cũng đúng cho người thời nay.

(Hình minh họa: Qua read01)

Thiên hạ có ba điều nguy hiểm

Trong tác phẩm “Hoài Nam Tử” của Hoài Nam Vương Lưu An từng viết: Thiên hạ có ba loại nguy hiểm, bậc trí giả nhất định phải biết mà tránh xa.

Loại nguy hiểm nhất chính là người khuyết thiếu đức hạnh lại được nhiều người tôn sủng.

Loại nguy hiểm thứ hai chính là người có tài năng kém cỏi nhưng lại có địa vị cao.

Loại nguy hiểm thứ ba chính là người không có công lao lớn mà lại được hưởng bổng lộc nhiều.

Ba loại nguy hiểm này, nhìn trước mắt thì thấy có lợi nhưng kỳ thực ẩn sâu trong đó là hại vô cùng. Người bình thường đều chỉ biết đến lợi là lợi và hại là hại. Chỉ có bậc thánh nhân hiểu rõ rằng hại có thể chuyển hóa thành lợi và lợi cũng có thể chuyển hóa thành hại.

Những bậc trí giả thời xưa đều nhất định không nhận bổng lộc đãi ngộ nhiều hơn phúc phần của mình, bởi vì họ tin tưởng rằng “tài vật và số mệnh không tương xứng thì tất sẽ sinh ra họa”. Cho nên, trong cuộc đời, có đôi khi bị hao tổn chút tài vật lại là phúc, trái lại được nhiều quá lại là họa. Đây cũng chính là điều mà cổ nhân gọi là “trong họa có phúc, trong phúc có họa”.

Nói về loại nguy hiểm thứ hai, thời nhà Đường, Phan Mạnh Dương đảm nhận chức vị quan Thị lang khi chưa đến 40 tuổi. Mẹ của ông thấy vậy nên than: “Dựa vào tài cán của con mà được làm quan Thị lang, thực sự khiến mẹ lo phiền.”

Thời đại Nam triều Lưu Tống, Tạ Hối đảm nhận chức quan Hữu vệ tướng quân, quyền thế rất lớn. Lúc Tạ Hối từ Bành Thành trở về kinh sư Kiến Khang đã tổ chức đại yến tiệc thiết đãi tân khách, ngựa xe như nước, vô cùng xa hoa và náo nhiệt.

Anh trai của Tạ Hối là Tạ Chiêm chứng kiến cảnh em trai mình phóng túng, phô trương, lại được nhiều người tôn sủng như vậy thì lấy làm sợ hãi vô cùng. Ông nói: “Thanh danh và địa vị của đệ cũng không phải cao quý gì, vậy mà mọi người đều đến bợ đỡ xu nịnh như thế. Lẽ nào đây là phúc phần của gia môn chúng ta sao?”

Thế là Tạ Chiêm liền lấy tấm phên để ngăn cách hẳn sân nhà mình với sân nhà người em trai. Ông còn nói: “Ta không muốn nhìn thấy loại cảnh tượng này của đệ.”

Không những thế, Tạ Chiêm còn thỉnh cầu Hoàng đế nhà Lưu Tống là Lưu Dụ phê chuẩn giáng chức hoặc cách chức của ông để giữ gìn gia môn sắp bị suy bại. Về sau, mặc dù Tạ Hối lập được chiến công lớn với triều đình nhưng trong lòng Tạ Chiêm vẫn vừa lo vừa sợ. Sau khi Tạ Chiêm bị bệnh qua đời thì  Tạ Hối quả thực bị diệt tộc.

Tưởng hại mà hóa lợi

(Hình minh họa: Qua read01)

Trong sử sách ghi chép rằng, Tôn Thúc Ngao là lệnh doãn nước Sở thời Xuân Thu có công giúp Sở Trang Vương đánh thắng nước Tấn. Sau khi giành chiến thắng trở về, Sở Trang Vương lập tức muốn phong thưởng bổng lộc cho Tôn Thúc Ngao nhưng Tôn Thúc Ngao lại khước từ không chịu tiếp nhận.

Về sau, khi Tôn Thúc Ngao bị bệnh nặng không qua khỏi. Trước khi chết, ông căn dặn với con trai rằng: “Sở vương đã nhiều lần tỏ ý muốn ban cho cha những chỗ ruộng đất phì nhiêu nhưng cha không nhận. Khi cha chết, Sở Trang Vương nhất định sẽ phong thưởng đất đai cho con, nhưng con nhất định không được nhận lấy. Nếu bị ép buộc quá, con nhất định phải từ chối nhận những nơi phì nhiêu, giàu có, chỉ nhận vùng đất Tẩm Khâu. Đó là nơi đất cằn cỗi, lại nằm giữa biên giới Sở – Việt nên chẳng ai thèm dòm ngó đến. Người Sở vốn mê tín dị đoan, còn người Việt thì nhút nhát sợ tai hoạ, vì thế đều ghét bỏ vùng đất ấy. Con giữ mảnh đất này thì sẽ không còn ai tranh chấp nữa, như thế sẽ giữ được đất phong hoá khô cằn lâu dài hơn là nhận chỗ đất màu mỡ.”

Không lâu sau Tôn Thúc Ngao qua đời, Sở Trang Vương quả nhiên phong thưởng cho con trai của ông những vùng đất phì nhiêu màu mỡ. Người con trai của Tôn Thúc Ngao nhớ lời cha dặn, nhất quyết chỉ xin vùng đất Tẩm Khâu. Chiểu theo luật lệ của nước Sở, những nơi màu mỡ là bổng lộc được phong cho công thần chỉ được truyền đến đời thứ hai. Duy chỉ có bổng lộc của Tôn Thúc Ngao là được bảo tồn tiếp đến đời sau.

An Hòa (t/h)

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2019

863. Miếng ăn là miến tồi tàn...

www.328.vn sưu tầm
VỆ VƯƠNG 328 Dr ĐĂNG CHO VAY

Bắt giam nghi phạm giám đốc công ty bảo vệ chủ mưu chém người

TTO - Ngày 3-4, Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đã bắt tạm giam Võ Phi Hòa (38 tuổi, giám đốc Công ty cổ phần dịch vụ bảo vệ Long Hải VN, trụ sở tại phường Mỹ Xuân, thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Hòa bị bắt vì chủ mưu trong một vụ chém người.

Ông Võ Phi Hòa bị bắt để điều tra làm rõ hành vi cố ý gây thương tích với vai trò chủ mưu.
Trước đó, vào năm 2018, công ty của ông Hòa được một công ty nước ngoài ở thị xã Phú Mỹ thuê bảo vệ. Tuy nhiên, do không đáp ứng được yêu cầu và đòi tăng giá nên công ty nước ngoài đã chấm dứt hợp đồng vào đầu 2019. Sau đó, công ty nước ngoài đã thuê Công ty TNHH dịch vụ bảo vệ Trường Sơn do ông Phạm Văn Bồng (54 tuổi, trú tại thị xã Phú Mỹ) làm giám đốc, bảo vệ.
Cho rằng công ty của ông Bồng đã lấy hợp đồng của mình nên Võ Phi Hòa yêu cầu em ruột Võ Phi Hùng (28 tuổi, quê Quảng Bình) và Nguyễn Đình Phú (đều là người của Công ty Long Hải VN) tìm người của Công ty bảo vệ Trường Sơn để đánh dằn mặt. 
Hùng và Phú đã liên lạc với Nguyễn Huy Hoàng (25 tuổi), Nguyễn Văn Thi (25 tuổi), Nguyễn Đình Phú (27 tuổi, cùng trú tại Ninh Sơn, Ninh Thuận) cùng nhau đi đánh người.
Chiều 31-12-2018, khi hết hạn hợp đồng và bàn giao cho Công ty Trường Sơn, những đối tượng trên đã đến "mục tiêu bảo vệ" mang theo rựa, mã tấu, dao. Tại đây, Võ Phi Hùng dùng dao rựa chém vào tay Lê Hồng Thu (người của Công ty Trường Sơn), Nguyễn Đình Phú dùng mã tấu chém hai nhát vào tay ông Bồng. Hậu quả làm ông Phạm Văn Bồng tổn thương 57% sức khỏe, Lê Hồng Thu tổn thương 52%.
Đáng chú ý, trước khi chém người, ông Hòa đã cho người phá hỏng camera tại cổng công ty đối tác để đồng bọn khỏi bị nhận diện. Sau đó, ông Hòa gặp những người trực tiếp gây án, đưa cho mỗi người 3 triệu đồng, yêu cầu bỏ trốn. 
Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũng đã khởi tố, bắt giam các bị can đi gây án, trực tiếp chém người trong vụ án trên.
nguồn:https://tuoitre.vn/bat-giam-nghi-pham-giam-doc-cong-ty-bao-ve-chu-muu-chem-nguoi-20190403181116717.htm