Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

916.Why is the 'Asian dragon’ still sleeping'?

HCM City was dubbed the "Pearl of the Far East" over 40 years ago and was expected to become an "Asian dragon" after Vietnam conducted economic reforms but so far the "dragon"is still sleeping.

Turning HCM City into an "Asian dragon" is the concern of economists, people and leaders of HCM City. To do this it is very important to have special mechanisms for the city, including those that are beyond law.

At a recent workshop on HCM City’s development, Dr. Tran Dinh Thien, Head of the Vietnam Economic Institute raised the question why some cities in the region such as Shenzhen, Pudong (China), Seoul (South Korea), Singapore initially were 'behind Ho Chi Minh City, but now they are far beyond although they don’t have more advantages.

According to Thien, the reason why the city lags behind is due to the general structure. In the past 40 years, HCM City has had only two fundamental qualitative changes: the establishment of Phu My Hung urban area and the HCM City high-tech park but these works are not strong enough to change the level of development.

HCM City has not yet utilized the advantages of a large population, while institutions, markets, technology ... have changed slowly.

In addition, , the city’s institutional mechanisms are not active. It does not have motivation to move forward because if it makes more money, it has to pay to the central budget.

Thien said that the "roles and functions of the motive force must be different from the entire train".

Dr. Huynh The Du, Director of the Fulbright Economic Teaching Program, said there are many hindrances to Ho Chi Minh City, which make the city like other 62 provinces and cities in Vietnam.

"According to my studies, in the past 30 years, Ho Chi Minh City has had to ask for the central government’s approval for even very small things and the ask-give mechanism has been formed," Du said.

Du said that if Ho Chi Minh City had an additional $30 billion in the past 20 years, it would have been different from it is at present. As compared to Hanoi, HCM City’s economic indicators are 1.5 to 2 times higher, but is budget spending is only equivalent to 90% of that of Hanoi (statistics for the past 10 years).

For over the last two decades, the budget of HCM City was only about 10% of GRDP, while average budget spending in the country was 30%. This rate is only half of Shanghai, Beijing, Hong Kong and 2/3 of Singapore.

And the rate of budget expenditures of Vietnam in the past 20 years was 30% of GDP and twice that of Singapore and 1.5 times of China.

HCM City was allowed to keep too little of the budget funds for the development of urban areas, creating added value and jobs like Japan, Korea, Taiwan, Hong Kong, Singapore and China did.

According to Dr. Tran Dinh Thien, to help Ho Chi Minh City to become an "Asian dragon" or the "Pearl of the Far East," there must be a mechanism for the city that goes ahead of the law so the city can become the center of integration. HCM City’s function is to lead national development and to be ASEAN's development center.

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2019

915.Internal Market: Selling the brand inside

When you think of marketing, you more than likely think of marketing to your customers: How can you persuade more people to buy what you sell? But another "market" is just as important: your employees, the very people who can make the brand come alive for your customers. Yet in our work helping executives develop and carry out branding campaigns, my colleagues and I have found that companies very often ignore this critical constituency.

Why is internal marketing so important? First, because it's the best way to help employees make a powerful emotional connection to the products and services you sell. Without that connection, employees are likely to undermine the expectations set by your advertising. In some cases, this is because they simply don't understand what you have promised the public, so they end up working at cross-purposes. In other cases, it may be they don't actually believe in the brand and feel disengaged or, worse, hostile toward the company. We've found that when people care about and believe in the brand, they're motivated to work harder and their loyalty to the company increases. Employees are united and inspired by a common sense of purpose and identity.

Unfortunately, in most companies, internal marketing is done poorly, if at all. While executives recognise the need to keep people informed about the company's strategy and direction, few understand the need to convince employees of the brand's power—they take it as a given.

Employees need to hear the same messages that you send out to the marketplace. At most companies, however, internal and external communications are often mismatched. This can be very confusing, and it threatens employees' perceptions of the company's integrity: They are told one thing by management but observe that a different message is being sent to the public. One health insurance company, for instance, advertised that the welfare of patients was the company's number one priority, while employees were told that their main goal was to increase the value of their stock options through cost reductions. And one major financial services institution told customers that it was making a major shift in focus from being a financial retailer to a financial adviser, but, a year later, research showed that the customer experience with the company had not changed. It turned out that company leaders had not made an effort to sell the change internally, so employees were still churning out transactions and hadn't changed their behavior to match their new adviser role.

Enabling employees to deliver on customer expectations is important, of course, but it's not the only reason a company needs to match internal and external messages. Another reason is to help push the company to achieve goals that might otherwise be out of reach. In 1997, when IBM launched its e-business campaign(which is widely credited for turning around the company's image), it chose to ignore research that suggested consumers were unprepared to embrace IBM as a leader in e-business. Although to the outside world this looked like an external marketing effort, IBM was also using the campaign to align employees around the idea of the Internet as the future of technology. The internal campaign changed the way employees thought about everything they did, from how they named products to how they organised staff to how they approached selling.The campaign was successful largely because it gave employees a sense of direction and purpose, which in turn restored their confidence in IBM's ability to predict the future and lead the technology industry. Today, research shows that people are four times more likely to associate the term "e-business" with IBM than with its nearest competitor.

Perhaps even more important, by taking employees into account, a company can avoid creating a message that doesn't resonate with staff or, worse, one that builds resentment. In 1996, United Airlines shelved its "Come Fly the Friendly Skies" slogan when presented with a survey that revealed the depth of customer resentment toward the airline industry. In an effort to own up to the industry's shortcomings, United launched a new campaign, "Rising," in which it sought to differentiate itself by acknowledging poor service and prom-ising incremental improvements such as better meals. While this was a logical premise for the campaign given the tenor of the times, a campaign focusing on customers' distaste for flying was deeply discouraging to the staff. Employee resentment, ultimately made it impossible for United to deliver the improvements it was promising, which in turn undermined the "Rising" pledge. Three years later, United decided employee opposition was under-mining its success and pulled the campaign. It has since moved to a more inclusive brand message with the line "United," which both audiences can embrace. Here, a fundamental principle of advertising—find and address a customer concern—failed United because it did not consider the internal market.

When it comes to execution, the most common and effective way to link internal and external marketing campaigns is to create external advertising that targets both audiences. IBM used this tactic very effectively when it launched its e-business campaign, It took out an eight-page ad in the Wall Street Journal declaring its new vision, a message directed at both customers and internal stakeholders. This is an expensive way to capture attention, but if used sparingly, it is the most powerful form of communication; in fact, you need do it only once for everyone in the company to read it. There's a symbolic advantage as well. Such a tactic signals that the company is taking its pledge very seriously; it also signals transparency—the same message going out to both audiences.

Advertising isn’t the only way to link internal and external marketing. At Nike, a number of senior executives now hold the additional title of "Corporate Storyteller." They deliberately avoid stories of financial successes and concentrate on parables of "just doing it," reflecting and reinforcing the company's ad campaigns. One tale, for example, recalls how legendary coach and Nike co-founder Bill Bowerman, in an effort to build a better shoe for his team, poured rubber into the family waffle iron, giving birth to the prototype of Nike's famous Waffle Sole. By talking about such inventive moves, the company hopes to keep the spirit of innovation that characterises its ad campaigns alive and well within the company.

But while their messages must be aligned, companies must also keep external promises a little ahead of internal realities. Such promises provide incentives for employees and give them something to live up to. In the 1980s, Ford turned "Quality Is Job 1" from an internal rallying cry into a consumer slogan in response to the threat from cheaper, more reliable Japanese cars. It did so before the claim was fully justified, but by placing it in the public arena, it gave employees an incentive to match the Japanese. If the promise is pushed too far ahead, however, it loses credibility. When a beleaguered British Rail launched a campaign announcing service improvements under the banner "We're Getting There," it did so prematurely. By drawing attention to the gap between the promise and the reality, it prompted destructive press coverage. This, in turn, demoralised staff, who had been legitimately proud of the service advances they had made.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2019

913.Hãy nhớ kĩ: Vĩnh viễn đừng tranh cãi với người không cùng tầng thứ

Tổng thống nhiệm kỳ thứ 16 của Hoa Kỳ là Lincoln đã từng nói: “Tranh cãi với chó bị nó cắn cho một cái, chi bằng để nó đi trước. Nếu không thì cho dù có mổ thịt nó cũng không chữa khỏi vết sẹo chó cắn”.

Tổng thống nhiệm kỳ thứ 16 của Hoa Kỳ là Lincoln đã từng nói: “Tranh cãi với chó bị nó cắn cho một cái, chi bằng để nó đi trước. Nếu không thì cho dù có mổ thịt nó cũng không chữa khỏi vết sẹo chó cắn”.

Thế giới mà mỗi người nhìn thấy là khác nhau

Xưa kia có một người hót phân, một người bổ củi và một người ăn xin gặp nhau, 3 người không có việc gì nên ngồi tán gẫu. Người ăn xin nói: “Nếu là hoàng đế thì các anh sẽ làm gì?”.

Người hót phân nói: “Nếu tôi làm hoàng đế, tôi sẽ lệnh tất cả phân ở phố này đều quy về tôi, ai mà đến hót thì tôi sẽ sai quan quân đến bắt ngay”.

Người bổ củi nói: “Nếu tôi làm hoàng đế, tôi sẽ đi đánh một cái búa bằng vàng, hàng ngày dùng búa vàng này bổ củi”.

Điều này nói rõ một vấn đề rằng, mỗi một người đều rất khó đột phá hạn chế kinh nghiệm và tri thức cá nhân. Giống như bạn thấy một hòn đá quý, khi bạn kinh ngạc trước vẻ đẹp của nó thì người khác đang suy nghĩ nó có thể bán được bao nhiêu tiền. Những người trình độ nhận thức không cùng trên một mặt bằng thì không thể nói chuyện với nhau được.

Tranh chấp với người không cùng tầng thứ chính là tiêu hao vô ích
Khi còn nhỏ chúng ta thường nghe câu nói này: “Không tranh bánh mỳ mà tranh khẩu khí”, xem ra con người ta chính là tranh nhau cái khẩu khí. Nhưng tranh cãi với người ở tầng thứ khác nhau thì chỉ kéo tụt đẳng cấp của bạn xuống, nó cũng là một loại tổn hao vô ích.
Một lần, Vương và lãnh đạo là Tổng giám đốc Lý cùng ra ngoài xử lý công việc. Sau khi xong việc, lấy xe ra khỏi bãi gửi xe thì bị thu phí chặt chém, không đưa tiền thì không cho xe đi. Khi đó, Vương vô cùng tức giận, muốn xuống xe lý luận với họ. Sếp tổng Lý lập tức ngăn lại, trả tiền rồi lên đường.
Dale Carnegie, nhà văn, chuyên gia đào tạo kỹ năng giao tiếp của Mỹ nói: “Phương thức duy nhất giành thắng lợi trong cuộc tranh luận chính là tránh tranh luận”. Tranh cãi với người không cùng tầng thứ là tự tiêu hao bản thân, hoàn toàn vô nghĩa.
Nhóm khác nhau thì không cần phải cố hòa nhập
Con người phân chia theo quần thể, con vật tụ tập theo loài. Giữa người với người có thể cùng với nhau là vì thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan nhất trí, có tiếng nói chung. Giao tiếp với người không cùng tầng thứ thì mất công sức vô ích trong thời gian dài. Bạn nói, không phải là họ không nghe rõ mà là nghe không hiểu. Bởi vì mỗi người có quan niệm nhân sinh, quan niệm giá trị khác nhau, đối với cùng một việc thì tiêu chuẩn đánh giá lại khác nhau.
Nhiều khi chúng ta hy vọng thông qua quan điểm của mình để chèn ép đối phương, dùng giá trị quan của mình để sửa đổi người khác, nhưng chúng ta đã quên một điểm quan trọng, đó là người không cùng tầng thứ thì với cùng một sự việc luôn có những phương thức nhận thức khác nhau. Đối phương sẽ không phải vì những gì bạn nói mà thay đổi tư duy của họ. Rất nhiều lúc là ai nói người ấy nghe, mâu thuẫn và bất đồng là khó tránh khỏi.
Đối với những người không cùng tầng thứ, chúng ta không cần rắp tâm cố ý hòa nhập, cũng không cần cố thay đổi đối phương. Tranh luận chỉ làm tổn thương người tổn thương mình, cũng làm vấy bẩn giá trị quan của mình. Sự khác biệt về nhận thức giữa người với người không thể dựa vào lời nói là có thể san bằng được, bởi vì côn trùng mùa hè thì sao có thể nói chuyện băng tuyết mùa đông, ếch ngồi đáy giếng thì sao có thể nói chuyện biển cả.

Có những lời nói, chỉ có thể nói cho người hiểu được nghe thì mới có ý nghĩa.


1/ Sếp ôm hết việc, nhân viên ngồi chơi
Ai đời thuê nhân viên về mà mình lại còn phải làm việc nhiều hơn chúng nó, bởi vì chúng nó cứ đụng đâu hỏng đấy. Để nhân viên làm thì lúc nào mình cũng phải kè kè sát sao, thúc đít, nhiều lúc cứ phải chạy theo để vá lỗi sai do nhân viên gây ra. Thôi, thà tự mình làm còn hơn.

=> Nguyên nhân: sai lầm từ khâu tuyển dụng, mô tả công việc không rõ ràng, kỷ luật không nghiêm khắc, KPI chưa có tính thúc đẩy.

2/ Không có hệ thống đào tạo, đánh giá nhân sự
Lúc nào sếp cũng chật vật để chạy việc hàng ngày, bận tối mắt tối mũi thì lấy đâu thời gian mà đào tạo nhân sự? Không phải doanh nghiệp nào cũng đủ khả năng thuê chuyên gia về để đào tạo. Hơn nữa, vừa đào tạo xong nhân viên lại chạy mất.

Không đánh giá được nhân sự do không có quy trình kiểm tra, không có hệ thống KPI thành ra không khen thưởng được nhân viên tốt, không xử phạt được nhân viên kém

3/ Chiến lược hay nhưng không có người thực thi
Sếp ngồi vắt óc suy nghĩ chiến lược rất hay, hoành tráng nhưng nhìn quanh không biết giao cho ai, cuối cùng lại phải tự làm. Mà “một cây thì chẳng nên non”

=> Nguyên nhân: không tuyển dụng được người phù hợp, không có hệ thống đào tạo

4/ Mãi không tuyển được người ưng ý
Các công ty nhỏ muốn tuyển được người tài, người tốt là cả một vấn đề vì có đầy rẫy những công ty lớn ở ngoài kia họ có thể xin vào. Vậy phải làm sao đây?

5/ Người tài dứt áo ra đi
Đến khi tuyển được rồi thì giữ lại người tài còn khó hơn, vì cá lớn sẽ không bơi ở ao nhỏ, phải có chế độ đặc biệt gì mới giữ được họ?

6/ Không có hệ thống kiểm tra, giám sát
Không ít các sếp bị nhân viên “đâm lén” sau lưng, đến khi chuyện vỡ lở rồi thì mới biết. Việc nhân viên rút lõi tiền của doanh nghiệp, tuồn đơn ra ngoài, ôm công thức, sản phẩm của doanh nghiệp ra lập công ty riêng chống lại doanh nghiệp cũ không hiếm. Đau lòng lắm nhưng giải quyết sao?

7/ Nhân viên ngày càng trì trệ, lười biếng
Người tài thì bỏ đi, những kẻ ở lại nói nhẹ thì là lười biếng, nói nặng thì là “ăn bám”, đóng góp công sức thì ít, ăn cắp giờ, làm việc riêng thì nhiều.

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2019



“Người giỏi cầm quân thì không cần bày trận. Người giỏi bày trận thì không cần phải đánh. Người giỏi đánh thì không thua. Người giỏi thua thì không chết”.

Nghe như một câu nào đó trong Binh Pháp Tôn Tử, nghe như lời của Tào Tháo, của Khổng Minh … trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, nghe như lời của Trương Nghi trong Đông Chu Liệt Quốc. Tưởng rằng chỉ có ở Trung Quốc, ở các pho sử của Trung Quốc.

Không, đấy là câu nói tuyệt hay của Trần Khánh Dư.

Ngẫm đi ngẫm lại, đọc đi đọc lại, chỉ có thể dành cho hai từ tuyệt diệu. Những chữ này, đáng để lưu danh thiên cổ, để người Việt có thể nói chuyện và comment với nhau, chứ nào phải rơi rớt ở đâu đó, và giờ ta phải đi nhặt lại, nhắc cho nhau cùng nhớ.

Sự tuyệt diệu thứ 2 là ở đây, câu nói này được Trần Khánh Dư đề tựa trên đầu cuốn “Vạn kiếp bí truyền thư”, cuốn sách bày binh bố trận của Trần Hưng Đạo. Mà Trần Hưng Đạo chính là cha của Hưng Vũ Vương Trần Quốc Nghiễn – người chồng bị Trần Khánh Dư … cắm sừng (dùng từ thế cho dễ hiểu). Cuốn “Vạn kiếp bí truyền thư” giờ đã thất lạc, các tài liệu mà tôi tìm hiểu cũng không nói rõ cuốn sách này được Trần Hưng Đạo viết khi nào. Nếu viết sau vụ án của Thiên Thụy công chúa, thì chúng ta sẽ phải nể phục về cái “nhẫn” của Trần Hưng Đạo trong việc khép lại oán cũ, chỉ dùng người tài. Còn nếu viết trước khi vụ án xảy ra, thì ta cũng phải công nhận là Trần Khánh Dư quá tài hoa. Vì sao nói thế, so sánh tuổi của Trần Khánh Dư và Trần Hưng Đạo. Tác giả Nguyễn Khắc Thuần trong Danh tướng Việt Nam cũng nhận định rằng: “Không tài liệu nào cho hay ngày tháng năm sinh của Trần Khánh Dư, nhưng, căn cứ vào hành trạng cuộc đời của ông, nhất là sự kiện ông đã mưu trí tổ chức những trận đánh úp quân xâm lược Mông - Nguyên trong cuộc chiến tranh vệ quốc lần thứ nhất của triều Trần (1258), chúng ta cũng có thể ước đoán rằng, ông nhỏ hơn Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn chừng mươi tuổi”.

Trần Khánh Dư tuổi trẻ tài cao, đánh giặc lập công từ tuổi trẻ. Một kiểu với Trần Quốc Toản. Nhưng vận mệnh dài hơn Trần Quốc Toản.


Hãy thẳng thắn về Trần Khánh Dư để nhiều bạn hâm mộ ông không bị lậm, hoặc hiểu chưa hết đã vội nói “Tôi thích Trần Khánh Dư lắm”. Trần Khánh Dư là một nhân vật “nửa chính nửa tà”. Ông không phải là dạng “yêu nước thương dân” như trong tiểu thuyết, hoặc kiểu được xây dựng để “yêu nước thương dân”.

Đại Việt Sử ký Toàn thư có viết: "Khánh Dư tính tham lam, thô bỉ, những nơi ông ta trấn nhậm, mọi người đều rất ghét. Nhân Tông chỉ tiếc ông có tài làm tướng, nên không nỡ bỏ mà thôi".

Các bạn nên rõ chỗ này, Trần Khánh Dư và Nguyễn Công Trứ mang đặc thù khác biệt so với những người đi theo lối thông thường cùng thời đại. Họ đều là những người tài năng nhưng đi ngược lề lối của thời đại phong kiến, đó là lý do tôi đánh giá hai nhân vật này cùng một kiểu. Nhưng Nguyễn Công Trứ khác Trần Khánh Dư rất nhiều, Nguyễn Công Trứ “ngông” để cười vào cõi đời, tuy vậy ngài vẫn là một nhà nho với tinh thần yêu nước, thương dân thuần túy, còn Trần Khánh Dư lại là “bad boy” thuần túy, ông có tài chiến trận, bảo vệ đất nước, nhưng ông cũng sở hữu cái “tà đạo” với chính quân lính của mình. Từ “badboy” mà tôi dùng không hẳn là nói về cái quan hệ nam nữ, mà là cái “badboy” đối với cả quân lính và người dân mà ông cai quản. Như đã nói ở trên, chính sử viết về ông với đầy đủ thói hư tật xấu nhất.

Nhưng, cũng giống như cách các anh chàng “badboy” quyến rũ các cô nàng, họ có thừa tự tin về tài năng của bản thân, sự mạnh bạo của bản thân, để mang cái xấu, để người đối diện biết rằng xấu, vẫn khiến kẻ đối diện quyến luyến. Trần Khánh Dư cũng có điều ấy, ít ra đang khiến chúng ta đọc say sưa.

Trần Khánh Dư sở hữu một câu nói, mà có lẽ bây giờ có vị quan chức nào phát biểu câu đó, hẳn phải viết đơn từ chức sớm. Đấy là câu "Tướng là chim ưng, dân lính là vịt, dùng vịt để nuôi chim ưng thì có gì là lạ?". Nói xong, liền đi thẳng về nhà vì sợ vua Trần Anh Tông gọi lại giáo huấn. Bạn thấy đấy, không hề hiền lành. Câu nói đó ý tứ rất rõ ràng, và thậm chí là tàn bạo, kẻ làm tướng xem lính như vịt để ăn và mổ. Thực ra chính điều này, lại giúp ông thắng được trận Vân Đồn. Bởi ông dám nướng quân khi để cho đoàn thuyền Ô Mã Nhi đi qua để chặn Trương Văn Hổ lại. Tôi sẽ nói ở phần 2 bài viết.

Tính cách và con người Trần Khánh Dư cần phải đi sâu vào 2 câu chuyện:

+) Đầu tiên, scandal nổi tiếng nhất của triều Trần. Vụ án thông dâm của Trần Khánh Dư và Thiên Thụy công chúa. Thiên Thụy là con gái của vua Trần Thánh Tông, nàng được gả cho Hưng Vũ vương Trần Quốc Nghiễn. Nhưng Trần Khánh Dư và Thiên Thụy vẫn lén lút qua lại với nhau, câu chuyện vỡ lỡ, Trần Khánh Dư bị phạt vì tội thông dâm. Vua Trần tuyên án tử hình Trần Khánh Dư, sai quân lính dùng roi đánh kẻ phạm tội đến chết. Nhưng vì quá yêu tài ông, vẫn lén dặn lính chúc gậy xuống để đánh 100 gậy. Mà theo luật thời đó, quá 100 gậy sống thì trời tha. Vậy là Trần Khánh Dư sống.

Chúng ta cần biết, Trần Khánh Dư đã quen với Thiên Thụy trước đó khá lâu rồi, khi ấy vì những gì thể hiện trong trận chiến Nguyên Mông lần thứ nhất. Vị tướng trẻ tuổi ấy được vua Trần Thánh Tông nhận làm con nuôi, gọi là “Thiên tử nghĩa nam”. Với vị trí là “hoàng tử” (dù là con nuôi). Ông tự do đi vào cung cấm, chơi bời, và có cơ hội gặp công chúa trưởng của cha nuôi mình là Thiên Thụy. Hai người yêu nhau từ khi ấy. Nhưng rồi, Hưng Đạo Vương lại xin Thiên Thụy cho con trai Trần Quốc Nghiễn, vua Trần Thánh Tông để làm đẹp lòng Hưng Đạo Vương đã đồng ý cho Thiên Thụy về Vạn Kiếp. Mối tình niên thiếu của Thiên Thụy và Trần Khánh Dư chính thức đứt đoạn.

Vậy mà, Trần Khánh Dư và Thiên Thụy vẫn quan hệ với nhau khi Thiên Thụy đã về nhà chồng?

Trong lăng kính nào đi chăng nữa, vẫn sẽ thấy đây là một điều đáng để chỉ trích. Ồ, ngoại tình thì không có gì để bào chữa nữa. Nhưng, hãy đặt vào trong hoàn cảnh của thế kỷ XIII khi ấy. Cái cách mà Trần Khánh Dư đã làm với tình yêu bị đứt đoạn ấy, có đáng để trầm ngâm hay không?

Chúng ta đều biết trong thời đại phong kiến, tự do con người chỉ đẩy về hàng thứ yếu, tình yêu chỉ là mộng ảo của cái thiếu niên, khi quyết định hôn nhân đều bị hạ thấp dưới vấn đề quốc gia và dòng tộc. Thân phận nhi nữ được mặc định là quân cờ trong ván bài chính trị của các phe phái, với các cuộc hôn nhân không có tình yêu. Càng đặc biệt hơn khi đây là nhà Trần, với đặc thù về các cuộc hôn nhân “cận huyết” để tránh vết xe đổ của Lý Chiêu Hoàng – Trần Cảnh lặp lại, thì nữ nhân lại càng giống như một món đồ nữa. Trước Thiên Thụy công chúa có ai? Có Lý Chiêu Hoàng, có Thuận Thiên công chúa…đều là những phận đời long đong qua tay người đàn ông này đến người đàn ông kia để phục vụ cho mục đích chính trị.

Có nghĩa, Trần Khánh Dư đã đến với Thiên Thụy công chúa trong hoàn cảnh bị cả xã hội nguyền rủa. Nhưng họ vẫn thông dâm với nhau, cho đến khi bị phát hiện. Trần Khánh Dư và Thiên Thụy bị lễ giáo trói buộc phải rời xa nhau. Nhưng trái tim của họ vẫn nhìn về nhau. Bất chấp bị ngăn cấm, bất chấp cả một thời đại đè lên tự do cá nhân. Trần Khánh Dư với tính cách bạo liệt của ông, đã đến với Thiên Thụy cho bằng được. Hiểu nôm na là ta không có em trong ánh sáng, thì có em ở bóng tôi. Trần Khánh Dư đã đi ngược với thời đại, đạp lên những tôn ti thông thường, cười ngạo vào lễ nghĩa để tôn vinh lên tự do cá nhân của bản thân ông và tình yêu của ông.

Hệt như Dương Quá trong mối tình với Tiểu Long Nữ, một Dương Quá yêu ngay thầy của mình, và thầy mình còn bị mất trinh. Nhưng đối với Dương Quá, một Tiểu Long Nữ mất trinh còn đáng giá hơn hàng vạn cô gái trinh bạch khác. Có người đã bảo Kim Dung cưỡng hiếp cả nền văn minh Trung Hoa để nêu bật lên cái tự do con người. Có lý !

Trần Khánh Dư – Thiên Thụy là ngoại tình, là thông dâm, là bi kịch đoạn cuối cuộc đời. Nhưng họ làm tất cả vì tự do cá nhân của chính bản thân họ.


Sau khi đi qua mối tình thú vị ở trên, tôi sẽ đến với các bạn về cái đặc dị của Trần Khánh Dư, lý do vì sao tôi bảo ở đầu bài viết “Ông mang cái tư tưởng đi ngược thời đại”. Chính xác, Trần Khánh Dư đi sớm hơn thời đại.

Các bạn đã được đọc Sử của tôi trước nay, đều hiểu tôi luôn nói nhiều về cái văn hóa “trọng nông ức thương” của lịch sử phong kiến Việt Nam, về cái lý do khiến nhà Nguyễn mất nước vào tay giặc Pháp. Nước Việt Nam vốn hình thành từ một nền văn minh lúa nước, nên văn hóa Việt Nam coi trọng nông nghiệp hơn là giao thương. Sự hình thành của lịch sử với cách xếp hạng “sĩ nông công thương” mà thương xếp cuối vẫn còn đến tận bây giờ. Các bạn sẽ để ý, các câu chuyện cổ tích của chúng ta thường xét đoán “người nghèo là người tốt, người giàu là người xấu”. Các phú ông, con buôn…đều là xấu. Sĩ, nông, công đều được đặt trên thương. Chúng ta luôn chửi con buôn. Ok. Họ là kiểu người coi trọng lợi nhuận lên hàng đầu, nhưng xin nhớ cho, họ là mạch máu của nền kinh tế. Bây giờ Việt Nam đã mở cửa, lịch sử là bài học của tiền nhân để giúp ta hiểu nếu không có thương, thì không phát triển được. Do đó, cái suy nghĩ “người nghèo là người tốt, người giàu là người xấu” trong các bạn luôn cần phải coi lại.

+) Trần Khánh Dư chính là một vị tướng đã làm thương nghiệp ngay từ khi nhà Trần chỉ mải miết coi trọng nông nghiệp.

Tôi hỏi các bạn câu này, xưa đến giờ các bạn chỉ nghe câu “cáo lão về quê”, “về nhà đuổi gà cho vợ”, hoặc các câu chuyện bên Trung Quốc, khi một bậc đại thần nào đó bị cách chức, hoặc chia tay triều đình. Có phải tất cả đều về với ruộng vườn hay không?

“Có con trâu, có nương dâu, thiên đường này mơ ước bao lâu?” (bài hát Giã Từ Vũ Khí)

Nhưng Trần Khánh Dư lại đi … bán than. Vâng, các bạn không nghe lầm, theo lý thì các bác thời phong kiến mà bị đuổi cổ đa phần là về với ruộng vườn thôi. Thế mà Trần Khánh Dư chèo thuyền đi bán than, buôn bán, kiếm giá trị thặng dư. Đấy là cái đặc sắc hiếm có về con người này.

Và thậm chí trở thành một con buôn khi làm chính trị. Trần Khánh Dư là một con buôn chính hãng.

Sau khi được phục chức, chấm dứt nghề bán than trên sông nước. À khoan, phải kể lớp lang thế này cho đầy đủ nhé.

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép: “ Một ngày tháng 10 năm Nhâm Ngọ (1282), Khánh Dư chở thuyền qua bến Bình Than, nhà vua trông thấy, trỏ vào thuyền bảo quan thị thần rằng: "Người kia có phải là Nhân Huệ vương không". Rồi lập tức sai người chở thuyền nhỏ đuổi theo. Người quân hiệu gọi: "Ông lái kia, vua sai đòi nhà ngươi". Khánh Dư nói: "Ông già là người buôn bán, có việc gì mà gọi đến". Quân hiệu về tâu thực như thế. Vua nói: "Đúng là Nhân Huệ vương rồi, nếu là người thường tất không dám nói thế". Vua lại sai đi gọi. Khánh Dư đến nơi, mặc áo ngắn, đội nón lá. Vua nói: "Nam nhi cực khổ đến thế là cùng". Vua xuống chiếu tha tội, ban cho áo ngự, vị thứ ngồi dưới các vương, trên các công hầu, cùng bàn việc đánh giặc. Ông có nhiều kế hay, đúng ý vua. Nhà vua cho phục chức cũ, lại phong làm Phó tướng quân.”

Sau đó, giặc Nguyên Mông qua, Trần Hưng Đạo với vị trí Quốc công tiết chế, đã phong cho Trần Khánh Dư làm Phó tướng giữ Vân Đồn.

Đến đây, vụ án kinh doanh bắt đầu:

Khi Khánh Dư mới đến trấn giữ Vân Đồn, tục ở đấy làm nghề buôn bán sinh nhai, ăn uống, y phục đều trông vào khách buôn phương Bắc, cho nên quần áo đồ dùng theo tục người Bắc.
Khánh Dư điểm duyệt quân các trang, hạ lệnh rằng: "Quân đóng ở Vân Đồn là để ngăn giữ giặc Hồ; nên không đội nón của phương Bắc, trong khi vội vàng khó lòng phân biệt, nên đội nón Ma Lôi (Ma Lôi là tên một hương ở Hồng Lô, làng này khéo nghề làm nón, nên lấy tên làng làm tên nón) ai trái lệnh tất phải phạt".
Lệnh đã hạ, sai người ngầm bảo người ở trong rằng: "Hôm nọ thấy ở trước cảng, có người chở nón Ma Lôi đậu". Thế là người trong trang nối gót nhau tranh mua nón, bắt đầu mua mỗi cái nón không quá một tiền, đến sau giá cao bán một cái nón giá một tấm vải, thu được một lượng vải đến hàng ngàn tấm.

Bạn biết mấy cái nón đó ở đâu mà có không? Trần Khánh Dư đã sai người nhà mua nón Ma Lôi từ trước, chở thuyền đến đậu ở trong cảng rồi. Mấy cái thuyền, cái nón Ma Lôi đó đều là của đồng chí ấy cả.

Cái câu "Vân Đồn kê khuyển diệc giai kinh" (Gà chó Vân Đồn cũng đều sợ) chính từ đó mà ra. Ngoài việc nói thác kính phục uy danh, nhưng thực ra có ý mỉa mai về vụ buôn bán này đấy.

Đây không khéo là "Đầu cơ chính sách" của thời đại mới. Cho nên tôi luôn muốn các bạn đừng nhìn Trần Khánh Dư theo một màu hồng.


Tóm lại:

Trần Khánh Dư, một kẻ tài hoa nhưng không hoàn hảo, một “cơn gió chướng” trong dòng chảy lịch sử Việt Nam với những phát ngôn và hành động thô bỉ, nhưng là một người coi trọng tự do cá nhân trong thời đại phong kiến, một người đạp bằng dư luận mà sống, một không quan tâm miệng lưỡi thiên hạ, một vị tướng, một quý tộc, và cả một sự cô đơn trong một mối tình oan nghiệt.
Nhà văn Lưu Sơn Minh, khi viết tiểu thuyết “Trần Khánh Dư”, đã mở đầu bằng những câu văn mà tôi rất thích.

"Đừng đọc về ta, đừng nhắc chuyện ta, nếu trong lòng ngươi khư khư những tín điều vô vị và bất di bất dịch. Ta là kẻ đạp lên tín điều và giật đổ những bất di bất dịch.

Ta là kẻ sinh lạc nhà, sống lạc thời, và yêu lạc người.

Giữa những dòng chữ của hậu thế, tên ta sẽ đi cùng với những nỗi cô đơn thăm thẳm.

Từ lúc sinh ra cho tới mãi sau này, khi danh tính ta chỉ còn lạc lõng trên các trang giấy, ta vẫn là kẻ độc hành.

Tên ta là Dư..."

Dũng Phan
#Annam #Yakukohaiyo

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2019


ĐĂNG CHO VAY 0813366889 sưu tầm"
Sưu tầm

Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ. Lững thững đi hoài như người rảnh rang lắm, trời tối mịt mới đến thị xã.

"Khách sạn công viên" trước Cung thiếu nhi, khi xưa là chỗ ngủ tốt nhất của dân bụi đời. Trong một năm hắn ở tù, khu vực này đã sửa sang, trồng trọt đủ thứ hoa kiểng. Lại thêm nhiều đèn chùm đầy màu sắc, đứng xếp hàng nối dài khoe đẹp khoe sáng.

10 giờ đêm. Hắn lại quảy túi đi... Rồi cũng phát hiện ra chỗ ngủ lý tưởng. Cái thềm xi măng sát tường rào bệnh viện, có tàn cây phượng vĩ che khuất ánh đèn, giúp lại khoảng thềm tôi tối cỡ ánh sáng đèn ngủ. Hắn nghĩ: "Chỗ này chắc nhiều muỗi, nhưng ngủ rất êm không bị xe cộ ồn ào". Moi từ cái túi ra tấm vải xanh cũ bèo nhèo, có thể gọi tạm là mền, trải ra, kê túi gối đầu lên, hắn nhắm mắt. Đi bộ mệt mỏi cả ngày nên hắn ngủ rất ngon.

Gần sáng, hắn giật mình tỉnh giấc, lạnh toát với cảm giác nghĩ có con gì đó quấn quanh cổ. Hắn nằm im định thần. Sát ngực hắn là một làn hơi thở nhẹ và một trái tim ai đó đập đều nhịp, cánh tay của người ấy vòng quanh cổ hắn. Hắn lẩm bẩm:

Con mẹ nào đây?

Hắn nhè nhẹ ngồi lên, nheo mắt nhìn. Hoá ra là một thằng nhỏ chừng hơn 10 tuổi. Mặc cái áo rách bươm bày ra bộ ngực lép kẹp, đã giành muốn hết cái mền của hắn. Nó cũng thuộc dạng không nhà như hắn, đang ngáy pho pho ngon lành, chẳng hay biết thằng cha nằm kế bên đã thức giấc, đang nhìn mình chăm chăm.

Hắn dợm người đứng lên, định bỏ đi tìm chỗ khác ngủ. Nhưng nghĩ gì đó, hắn nằm trở xuống, xoay lưng về phía thằng nhỏ, đưa tay kéo lại cái mền. Hắn nhắm mắt cố dỗ giấc nhưng không tài nào ngủ lại được. Hắn ngồi dậy móc thuốc hút, chợt thấy cái mền bỏ không, trong khi thằng bé bị sương xuống lạnh, càng lúc càng co tôm lại. Hắn bất giác chửi thề, rồi kéo mền đắp lên người thằng nhỏ.

Hút hết điếu thuốc, hắn nằm xuống thiếp được một lúc, tới khi thức dậy thằng nhỏ bỏ đi mất tiêu. Hắn hốt hoảng thọc tay vào túi quần kiểm tra, số tiền vẫn còn nguyên. Hắn thở phào, xếp mền bỏ vào túi, quàng lên vai bước đi.
Cả ngày hắn đi tìm việc làm nhưng không ai mướn, đành xài thật dè xẻn từng đồng. Xong, trở lại nơi tối qua nằm ngủ.

Hắn còn hút thuốc thì thằng nhỏ lại về. Nó thò lõ mắt nhìn, trách hắn:

- Sao ông giành chỗ ngủ của tui hoài vậy?
- Chỗ nào của mầy?
- Thì đây chứ đâu?
- Vậy hả? Thôi để tao ngồi chơi một chút rồi đi, trả chỗ cho.

Thằng nhỏ thấy người đàn ông vạm vỡ nhưng có vẻ biết điều, liền tới ngồi cạnh hỏi chuyện. Bỗng nhiên hắn trút hết tâm sự với thằng nhỏ. Từ chuyện bỏ làng ra đi, đến chuyện ở tù hai lần, cả việc từng ăn ở với đàn bà lang thang và bây giờ là không tìm được việc làm.

Nghe xong, thằng nhỏ phán một câu xanh rờn:

- Dám chừng tui là con ông lắm à?
- Nói bậy! - Hắn nạt thật sự - Mầy con của ai?
- Má tui làm gái, gặp ông nào đó ở với bả. Bả có bầu thì đẻ ra tui.
Bả bệnh chết rồi. Mấy năm trời tui sống với một bà già mù, dắt đi ăn xin lay lất. Rồi bả cũng chết luôn. Còn mình tui.
- Vậy mà nói là con tao?
- Biết đâu được?
- Mầy làm nghề gì mà lúc nào cũng về muộn?
- Buổi sáng tui đi khiêng cá biển, tiếp bà chủ làm khô. Buổi chiều tui đi bán thêm vé số, tới khuya mới về đây ngủ.
- Sao mầy hổng ngủ ở chỗ làm khô luôn, từ bến cảng đi tới đây xa bộn?
- Ông khờ quá! - Thằng nhỏ đập muỗi cái bộp, rồi nói tỉnh queo - Muốn kiếm được việc làm bộ dễ lắm sao, mình cù bơ cù bất ai muốn? Phải nói dóc: Nhà ở xóm Bánh Tằm, có ba má đàng hoàng, tại nghèo mới đi kiếm việc làm tiếp gia đình, tối về nhà chớ bộ.
- Mầy giỏi hơn tao - Hắn buột miệng khen, hỏi tiếp - Mầy làm đủ sống không?
- Dư! Cho ông biết tui lấy vé số bằng tiền mặt đàng hoàng. Còn tiền gởi cho ông chủ thầu cất giùm một số nữa.
- Quá xạo!
- Hổng tin thì thôi - Thằng nhỏ nằm xuống, ngáp vắn ngáp dài – Ông ngủ đây với tui cũng được, ngủ chung với ông ấm hơn.

Tự dưng hắn cảm thấy mình bị xúc phạm khi phải ngủ nhờ thằng nhỏ, dù rằng thềm xi măng là của bệnh viện. Nhưng rõ ràng thằng nhỏ oai hơn hắn ở chỗ đầy vẻ tự tin và có việc làm đủ sống. Hắn ôm túi đứng lên bỏ đi. Thằng nhỏ vòng tay ra sau ót, nhóng cổ nói:

- Dân bụi đời mà còn bày đặt tự ái.

Hắn đảo một vòng nhỏ, kết cuộc đành trở lại. Thằng nhỏ cười hi hi:

Tui nói rồi. Chỗ này là ngon lành nhất thị xã, ngủ lạng quạng tổ bảo vệ lôi về khu phố phạt tiền là chết – Nó lăn người xích qua, nhường phần cho người đàn ông nằm xuống bên cạnh, thì thào – Tôi chỉ cho ông chỗ ngủ ngon lắnm.
- Ở đâu?
- Trong bệnh viện. Vô ngủ ngoài hành lang người ta tưởng đâu mình đi nuôi bệnh, hổng ai thèm đuổi.

Hắn thở dài trong bóng tối:
- Sao mầy hổng vô đó ngủ, xúi tao?
- Tui ghét mùi thuốc sát trùng.
- Tao cũng vậy.

Sáng ra, thằng nhỏ lại thức sớm đi trước, hắn tiếp tục quẩn quanh với một ngày không có việc làm. Hắn không dám ăn cơm chỉ ăn bánh mì, uống một bọc trà đá, dành tiền cho những ngày sau.

Đêm nay, phố thị buồn mênh mang theo tâm trạng. Hắn bắt đầu chùn ý chí, nghĩ thầm: "Lúc mới ra tù còn ít tiền, giá cứ tìm nơi nào đó gần trại giam ở lại, lầm thuê làm mướn chắc dễ dàng hơn".

Hắn nghe sống mũi cay cay, hình như một vài giọt nước đòi rơi ra từ mắt, hắn không kiềm giữ cứ để nó tuôn trào.

Bàn tay thằng nhỏ sờ vào mắt hắn:
- Ngủ rồi hả? Ý trời, sao ông khóc, chưa kiếm được việc làm phải không?
Hắn gượng cười:
- Tao khóc hồi nào? Tại ngáp chảy nước mắt thôi.
Thằng nhỏ ra vẻ sành sỏi:
- Má tui nói bụi đời mà còn biết khóc là bụi đời lương thiện. Tui khoái ông rùi đó, ngồi dậy "hưởng xái" với tui cái bánh bao nè.

Hắn ngồi lên sượng sùng:
- Mầy sang quá.
- Ờ! Tui ăn sang lắm, hổng ăn sao đủ sức đi làm suốt ngày! – Nó ngừng lời ngoạm một miếng lớn bánh bao, rồi nói nhẹ xều – Ông chịu để tui giúp, chắc sẽ tìm được việc làm.
- Làm gì? - Hắn có vẻ không tin, thờ ơ hỏi.
- Trước tiên, ông chịu làm ba tui nghen?

Hắn lắc đầu nguầy nguậy:

- Thân tao lo chưa xong, làm sao nuôi mầy?
- Ai bắt ông nuôi tui, tui nuôi ông thì có. Tui giới thiệu với bà chủ ông là ba tui. Nếu được nhận vô làm khô cho bả, sức ông mạnh, kiếm tiền nhiều hơn tui là cái chắc.
- Làm gì?
- Khiêng cá, gỡ khô ngoài nắng, vác khô lên xe - Thằng nhỏ ngừng lời đưa tay nắm cổ tay hắn bóp bóp – Ông bụi đời mà sao hổng ốm, lại khoẻ mà còn hiền nữa chứ!
Một năm ở tù, tao lao động tốt mà - Hắn tự hào khoe, nói tiếp – Ai mới ở tù ra mà hổng hiền, có người sau khi được cải tạo thành tốt luôn, có người hiền được vài ba bữa.
- Nè! Ông nhớ việc cần thiết là: Nhà mình ở xóm Bánh Tằm, vợ ông bán bún cá, tui còn hai đứa em gái đang đi học. Mà ông có bộ đồ nào mới hơn bộ này không, ngày đầu đi xin việc phải đẹp trai, ít te tua một chút.

Hắn vỗ vỗ tay vào cái túi du lịch:
- Có, tao còn một bộ hơi mới. Mầy tên gì, sao má mầy ở xóm Bánh Tằm mà bán bún?
- Thì nói mẹ nó vậy. Tui tên Tèo nghe ba?
- Tao chịu cách xin việc của mầy, nhưng tao ghét có con lắm. Ở chỗ làm mầy kêu tao bằng ba, ngoài ra thì xưng hô như bây giờ.
- Ông cà chớn chết mẹ, người ta giúp cho mà còn làm phách - Thằng Tèo nhe răng cười hì hì – Ăn bánh bao vô khát nước quá ta.
- Tao mua cho - Hắn đứng lên đi lại quán mua hai bọc Pepsi.
Thằng Tèo nhăn mặt:
- Chưa có việc làm mà sài sang quá vậy ba?
Hắn nghiêm mặt:
- Mầy còn kêu như vậy, tao không nói chuyện đâu. Đây là tao đãi mầy, cảm ơn công giúp tao có việc làm.
- Biết đâu người ta hổng nhận thì sao?
- Thì kệ, coi như phá huề cái bánh bao với mầy.

Đêm đó hắn khó ngủ, lầm thầm nghiền ngẫm cái hoàn cảnh gia đình và địa chỉ do thằng Tèo đặt ra giúp hắn.

Vóc dáng khoẻ mạnh của hắn làm vừa mắt bà chủ. Hắn có việc làm, lương tháng kha khá, bèn bàn với thằng Tèo hùn nhau kiếm một chỗ trọ, thằng Tèo đồng ý.

Cái chỗ ở nhỏ xíu như cái hộp, ban ngày nắng nóng một ngộp thở, nhưng cũng sướng hơn ngủ ở thềm rào bệnh viện. Hơn nữa, ban ngày "cha con" nó có ở nhà đâu mà sợ nóng. Hắn và thằng Tèo có vẻ thương nhau nhiều hơn, nhưng không ai chịu bày tỏ điều đó. Nếu không phải ở chỗ làm khô mà thằng Tèo lỡ miệng kêu ba, là hắn cau mày khó chịu. Thằng Tèo không ưa cái kiểu bực bội của hắn, nên nói chuyện với hắn trống không, hổng ông hổng ba gì hết.
Hắn những tưởng cuộc sống êm trôi với công việc tanh tưởi cá biển. Nhưng sự đời thật không đơn giản, tới tháng làm thứ năm thì có chuyện xảy ra.

Sáng nay mới vác cần xé cá từ tàu lên bờ, thấy xôn xao trên nhà chủ, hắn vội đi lên.

Thằng Tèo đang bị bà chủ nắm áo. Bà ngoác cái miệng tô môi son đỏ chót gào lên:

- Nó ăn cắp bóp tiền, tui mới để đây xoay lưng đi vô, quay ra đã mất. Có mình nó đứng đây, ai vào lấy chớ?

Thằng Tèo nước mắt ngắn nước mắt dài, mũi dãi lòng thòng quẹt lấy quẹt để:

- Tui không ăn cắp đâu. Tui tốt nào giờ bà chủ biết mà?
- Nghèo mà tốt gì mày? Ba mầy hổng biết dạy con, tao tốt với cha con mầy quá, sao trả ơn vậy hả?

Hắn đứng im không thanh minh, mặc cho bà chủ xỉa xói chửi không ra gì cái thằng cha là hắn.

Hắn đi lại bên thằng Tèo hỏi ngọt ngào:

- Mầy có lấy tiền của bà chủ không?
- Tui thề có trời, tui không lấy.

Một bên bà chủ sang trọng nói mất, một bên là thằng con hờ bảo không lấy. Hắn còn đang lúng túng thì hai anh công an phường tới. Mỗi lần gặp công an hắn lại nhớ tới trại giam. Hắn nghĩ thằng Tèo mới hơn mười tuổi mà phải chịu tiếng tù tội, sẽ ảnh hưởng tới tương lai sau này của thằng nhỏ không ít và hằn sâu trong ký ức nó khó nguôi quên. Như bản thân hắn đây! Có thể nó lỡ dại một lần, nhưng làm sao nỡ để nó bị bắt, khi thực bụng hắn thương nó như con.

Hắn vẹt đám người hiếu kỳ bu xung quanh, đi tới trước mắt hai anh công an thú tội:
- Tui ăn cắp tiền của bà chủ, lỡ tay đánh rơi xuống nước, chắc là trôi ra biển mất rồi.

Hắn im lặng đi theo đà đẩy của người công an, không thèm nhìn thằng Tèo đang há hốc miệng trông theo hắn. Lòng hắn nặng trĩu nhớ tới tiền án có sẵn. Nhưng rồi hắn chuyển sang niềm hy vọng:

"Chắc chắn các anh công an sẽ tìm ra thủ phạm và mình được trả về".

Thằng Tèo thấy niềm thương cảm dâng lên đầy ứ ngực, nó tốc chạy theo, hai tay đưa về phía trước chới với. Giọng nó khàn đục, gào tha thiết:
- Ba ơi, ba bỏ con sao ba?

Bất giác hắn xúc động tột cùng, cảm giác thương yêu chạy dọc sống lưng làm ớn lạnh. Hắn giật phắt người, quay lại hỏi bằng giọng âu yếm:
- Con kêu ba hả Tèo?

Công an đưa hắn lên xe. Thằng Tèo chạy theo, luồn lách trong dòng xe cộ, hụp hử trong khói bụi sau xe. Nó chạy luôn tới trụ sở công an, lảng vảng đứng ngoài chờ mà không biết chờ cái gì.

Không thể làm gì hơn, thằng Tèo chửi cha chửi mẹ kẻ nào ăn cắp bóp tiền của bà chủ và nó tin tưởng các chú công an sẽ bắt được thằng ăn cắp.

Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, thằng Tèo đang ngồi dựa lưng vào tường, nhắm mắt ngủ gà ngủ gật, thì một bàn tay ai đập mạnh vào vai. Nó giật mình dụi mắt. Bà chủ nách kẹp cái bóp, đứng ngó nó cười toe toét:

- Đi vô lãnh ba mầy ra. Cái bóp dì mang theo lúc đi tiểu, bỏ quên trong toa lét mà tưởng mất. Dì đãng trí quá.

Vậy là "ba" thằng Tèo được thả. Nó nhào tới thót lên cổ ba để ba cõng nó tưng tưng trên lưng miệng liến thoắng:

- Ba thấy chưa? Ở hiền gặp lành mà!

Bà chủ đi sát bên, đưa tặng cha con nó chút tiền với thái độ của người có lỗi. Hắn lắc đầu không nhận vì đây chỉ là sự hiểu lầm. Thằng Tèo đột ngột dùng cả hai tay giật phắt nắm tiền, nói gọn hơ:

- Con cảm ơn bà chủ. Tiền này cha con mình xài cả tháng đó ba.

Trước hành động đường đột của thằng Tèo, hắn còn biết làm gì hơn là cảm ơn bà chủ. Rồi quay sang rầy "con""

- Con thiệt mất dạy quá, chắc phải cho đi học thôi.
- Ông nói cái gì? - Thằng Tèo khom người xuống nhìn hắn hỏi gằn.

Hắn lặp lại:
- Ba nói con phải đi học để cô giáo dạy những điều hay lẽ phải mới mong lên người.

Thằng Tèo đang ngồi trên lưng đột ngột tụt xuống. Nó lặng im đi miết lên phía trước. Hắn đuổi theo nó, hỏi:

- Sao vậy? Bộ con hổng muốn đi học hả?

Không quay người lại, thằng Tèo chúm chím cười, trả lời:
- Ba hổng biết gì hết trơn, tui đang khoái chớ bộ.

Gió từ biển thổi lộng vào mát rượi. Hắn mỉm cười nhủ thầm: "Gió nhiều thật dễ thở"

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2019



Vợ của Albert Einstein thường khuyên ông phải ăn vận cho chỉn chu hơn khi tới chỗ làm. Ông sẽ luôn phản bác lại rằng:

- “Tại sao nhỉ? Mọi người ở đó đều biết tôi mà”.

Khi Einstein tới dự một cuộc họp lớn, bà lại nài nỉ ông hãy mặc những bộ đồ đẹp đẽ hơn. Ông lại bảo:

- "Tại sao chứ? Ở đấy có ai biết tôi đâu!"

Người ta thường yêu cầu Albert Einstein giải thích thuyết tương đối. Ông phân trần:

- "Bạn giơ tay trên bếp lò, một phút dài như một giờ. Bạn ngồi với một cô nàng xinh đẹp, một giờ chỉ như một phút. Ấy chính là sự tương đối!”

Một hôm, hồi còn làm việc tại đại học Princeton, khi đang trên đường về, ông quên mất địa chỉ nhà mình. Tài xế taxi không nhận ra ông. Ông hỏi anh ta có biết nhà của Einstein không. Anh ta đáp rằng:

- "Ai mà không biết địa chỉ của Einstein chứ nhỉ? Ai ở Princeton này chả rõ. Ông muốn gặp ông ấy à?"

Và Einstein nói:

- “Tôi là Einstein đây. Tôi quên địa chỉ nhà mình rồi, anh chở tôi về đó được không?”

Tài xế chở ông về và còn chẳng lấy tiền cước xe.

Có lần, Einstein đi tàu hỏa từ Princeton và người soát vé đi xuống để bấm vé của các hành khách. Khi anh ta tới chỗ Einstein, ông tìm trong túi áo vest. Chẳng thể nào mò ra được tấm vé, ông chuyển sang túi quần. Không thấy, ông lại tìm trong cặp nhưng cũng không có luôn. Và rồi tiếp đến, ông tìm cả chiếc ghế bên cạnh mình. Vẫn chẳng thấy gì. Người soát vé nói:

- “Tiến sĩ Einstein, tôi biết ngài mà. Chúng tôi đều biết ngài. Tôi chắc rằng ngài đã mua vé rồi. Xin đừng lo lắng gì cả”.

Einstein gật đầu một cách lịch sự. Người soát vé tiếp tục đi tới những hàng ghế phía sau. Lúc sắp sang toa khác, anh ta quay lại và thấy nhà vật lý vĩ đại của chúng ta vẫn đang loay hoay quỳ xuống tìm tấm vé. Anh ta vội vã đi tới và bảo:

- “Thưa tiến sĩ Einstein, xin đừng lo mà, tôi biết ngài là ai mà. Không vấn đề gì đâu. Ngài không cần vé đâu. Tôi tin là ngài đã mua vé rồi”.

Einstein nhìn anh ta và nói:

- "Chàng trai à, tôi cũng biết tôi là ai mà. Nhưng tôi quên béng mất mình đang đi đâu rồi”.

Khi Einstein gặp Charlie Chaplin:
Einstein nói:

- "Tôi rất ngưỡng mộ nghệ thuật của ông, nhất là sự phổ quát trong ấy. Ông chẳng cần nói gì... Vậy mà cả thế giới vẫn hiểu được."

Charlie Chaplin đáp lời:

- “Đúng vậy. Nhưng danh tiếng của ông còn vĩ đại hơn mà. Cả thế giới ngưỡng mộ ông, dù chẳng ai hiểu được ông nói gì."

(Nguồn : FB Ba Cong)

Stt***Dưới đây có nhiều câu chuyện thú vị! Hãy để lại biểu cảm để tôi biết bạn đã đọc. Bạn có thể Share nếu muốn!!!